Một tiếng “cạch”, căn phòng chìm vào bóng đêm.
Nghe thấy tiếng bước chân của người trong phòng đang đi về phía mình, Tống Niên ngoài cửa không khỏi căng thẳng.
Cậu đổ lỗi sự căng thẳng của mình là do Alpha không ở bên, vì vậy từ khi bác sĩ gia đình khám xong và rời đi, cậu vẫn không thể ngủ một mình.
Phương Tĩnh Tùng bước ra khỏi thư phòng, không thèm liếc nhìn Omega dù chỉ nửa con mắt, anh vòng qua Tống Niên, đi thẳng vào phòng ngủ.
Tống Niên bật đèn pin đi theo, biệt thự nhà Phương rất lớn, quản gia và người làm đều đã nghỉ ngơi, đèn dẫn lối trên hành lang dài phát ra ánh sáng trắng mờ ảo, rất giống ánh trăng ngoài cửa sổ.
Trên sàn gỗ màu đỏ sẫm chỉ có tiếng bước chân của Alpha đang tiến về phía trước, Tống Niên rón rén, luôn giữ khoảng cách ba bước với Alpha.
Cho đến khi thấy Alpha bước vào phòng ngủ, cậu thở phào nhẹ nhõm, đứng ở ngoài cửa do dự một lúc, rồi cũng đi vào phòng ngủ.
Alpha không ở trên giường, Tống Niên nghe thấy tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, cậu đột nhiên nhớ lại buổi sáng cậu đã cởϊ qυầи áo thay đồ trước mặt Alpha trong xe.
Tống Niên đặt đèn pin xuống, chui vào chăn nhắm mắt lại, mặt không tự chủ được mà đỏ bừng, nóng ran.
Đợi Phương Tĩnh Tùng tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, anh nhìn thấy người trên giường trùm kín đầu, như thể muốn tự làm mình nghẹt thở.
Anh khẽ nhíu mày không thể nhận ra.
Tống Niên ủ trong chăn và ra một thân đầy mồ hôi, cậu đỏ bừng mặt, đợi rất lâu cũng không nghe thấy động tĩnh Alpha đi tới.
Cậu vén chăn xuống, lộ ra cái đầu, thấy cửa phòng tắm không biết từ lúc nào đã mở, tiếng nước đã ngừng, đèn phòng tắm cũng tắt rồi.
Tống Niên ngây người một lúc, ngồi dậy khỏi giường, ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng ngủ đang mở.
Nửa đêm về sáng trời đổ mưa, quản gia đi vào vườn hồng bật công tắc nhà kính.
Khu vườn hồng này từ khi chủ nhân trước của biệt thự rời đi, vẫn luôn được chính phủ tiếp quản, cho đến sau này được tiên sinh Phương mua lại khi nó được đấu giá như một di sản của Thượng tướng Hạ, những người đầy tớ già như họ mới có cơ hội tiếp tục ở lại đây.
Quản gia cầm đèn pin đi qua vườn hồng, khi về phòng, nhìn thấy đèn phòng ngủ chính ở tầng hai vẫn còn sáng. Ông đại khái đoán ra nguyên nhân, nhưng không tiện làm gì nhiều, chỉ thở dài một tiếng rồi trở về phòng mình.
Tống Niên trằn trọc cả đêm không ngủ, sáng hôm sau khi được gọi xuống ăn cơm thì trông rất tiều tụy. Quản gia chu đáo chuẩn bị trà mạch đông, Tống Niên nhấp hai ngụm, không nhịn được ngẩng đầu nhìn người đối diện bàn ăn.
Phương Tĩnh Tùng đang đọc báo buổi sáng. Hôm qua có hai tù nhân vượt ngục trong vụ bạo loạn nhà tù, bộ an ninh đã ra lệnh truy nã toàn thành phố, chỉ sau một đêm, một trong những tù nhân vượt ngục đã bị cảnh sát bắt lại.
Chuyện này vốn không đáng để anh bận tâm, nhưng bức ảnh của tên tội phạm vượt ngục in trên báo khiến anh khẽ nhíu mày.
Tống Niên chỉ nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt của người đàn ông đối diện bàn ăn, trong lòng quanh co nghĩ đến tối qua mình bị Alpha phớt lờ, một mình chịu đựng sự bất an và sợ hãi trải qua đêm đầu tiên sau khi tỉnh lại từ bệnh viện.
Tống Niên có chút tủi thân.
Cậu cắn một miếng trứng luộc trong đĩa, ăn kèm với bát cháo trắng nhạt nhẽo, thật sự rất đơn điệu.
Vì đang trong thời gian hồi phục, bữa sáng của cậu khác với Phương Tĩnh Tùng, quản gia nghe theo lời khuyên của bác sĩ, hai tuần tới cậu chỉ có thể ăn những thức ăn thanh đạm.