Omega hơi ngẩn ra: “Vậy tôi và tiên sinh Phương… có con không?”
Gene của Alpha và Omega trời sinh tương thích, một năm thời gian đủ để một cặp đôi yêu nhau sinh ra con cái.
Giọng điệu của trợ lý Chu rất khách sáo: “Xin lỗi cậu Tống, cậu và Chủ tịch không có con.”
“Anh cứ gọi ngài ấy là Chủ tịch…”
“Tiên sinh Phương là Chủ tịch Hiệp hội Thương mại Khu Trung Bắc, các vấn đề hàng ngày lớn nhỏ đều có thể phát sinh. Để tránh những rắc rối không cần thiết, hôn nhân của cậu và tiên sinh vẫn luôn được giữ bí mật.”
Nếu không phải l*иg ngực trợ lý Chu có sự lên xuống, Tống Niên sẽ nghĩ anh ta là một người máy thông minh.
Giọng điệu của Chu Thần vẫn rất khách sáo: “Đương nhiên, điều này cũng có lợi cho cuộc sống hàng ngày của cậu.”
Cuộc sống hàng ngày…
Đúng rồi, cậu nhớ thẻ bệnh án ở đầu giường bệnh viện có ghi cậu vẫn là sinh viên.
“Đợi cậu hoàn toàn hồi phục, cậu có thể quay lại trường học.”
Vài câu trả lời của trợ lý Chu đã giúp Omega nhanh chóng hiểu rõ tình hình hiện tại.
Đợi bác sĩ gia đình khám xong, trợ lý Chu đứng dậy tiễn khách, Tống Niên đang ngồi tựa vào giường cẩn thận hỏi thêm: “Vậy tôi còn người thân nào khác không?”
Thân thể trợ lý Chu khựng lại, không trả lời.
Sau khi tiễn bác sĩ đi, anh ta gõ cửa thư phòng, báo cáo với người bên trong: “Kết quả giống như bệnh viện đưa ra, chỉ có thể quan sát từ chụp CT não, bác sĩ Triệu cũng không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn, có lẽ… cậu Tống thật sự đã mất trí nhớ.”
Người sau bàn sách ngẩng mắt: “Cậu ta không hỏi chuyện nhà họ Tống sao?”
Trợ lý Chu do dự: “Cái này… tôi chưa trả lời. Xét thấy cậu Tống vừa mới tỉnh lại sau khi bị bệnh, tôi nghĩ cậu ấy cần thời gian để tiếp nhận thông tin.”
Phương Tĩnh Tùng tháo kính, mệt mỏi xoa xoa thái dương: “Anh lại biết nghĩ cho cậu ta.”
Trợ lý Chu gật đầu: “Dù sao cậu ấy cũng là vợ ngài.”
Phương Tĩnh Tùng nhíu mày, hai chữ “vợ tôi” bây giờ nghe thật chói tai.
Anh nhớ lại một số chuyện.
Mười năm trước vụ án hóa chất Mậu Thành, hơn một trăm ba mươi sĩ quan cảnh vệ dưới quyền Cục An ninh Liên Bang khu 1. Sau vụ nổ đó, số người sống sót không quá một nửa.
Cha mẹ Tống Niên đã chết trong lần xuất cảnh đó.
Trại trẻ mồ côi Mái ấm Tình thương dưới sự quản lý của Hội Chữ thập đỏ Liên Bang, đã tiếp nhận một lượng lớn trẻ em mất người thân sau sự kiện.
Tống Niên mười tuổi là một trong số đó.
Là con cái liệt sĩ, tuổi thơ của Tống Niên không hề đẹp đẽ, trong trại trẻ mồ côi có rất nhiều đứa trẻ mồ côi cha mẹ, bốn chữ “cá lớn nuốt cá bé” áp dụng trong mọi môi trường.
Tống Niên đủ bình thường, nếu không phải năm mười lăm tuổi phân hóa thành Omega, bốn năm sau, lại được ngân hàng gen sàng lọc trở thành bạn đời có thể lựa chọn của anh, về nguyên tắc, anh và Tống Niên cả đời sẽ không có bất kỳ giao điểm nào.
Thật vậy, anh cần một bạn đời có xuất thân và bối cảnh không can thiệp vào mình, Tống Niên là trẻ mồ côi, và độ tương thích của cậu với anh vẫn được coi là phù hợp, là một trong những lý do Tống Niên được anh lựa chọn.
Đêm đã rất khuya.
Phương Tĩnh Tùng nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi tỉnh dậy, nhìn thấy cửa thư phòng hé một khe nhỏ.
Ánh sáng yếu ớt lọt vào, Omega của anh đang cầm đèn pin đứng ở cửa, thấy anh mở mắt, cẩn thận hỏi: “… Ngài chưa nghỉ ngơi sao?”
Ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt, ánh trăng lạnh lẽo như sương đổ xuống. Dây xích từ chiếc đèn đồng treo trên bàn sách bị Phương Tĩnh Tùng nhẹ nhàng kéo.