Chương 49

Đi ngang qua khúc cua cầu thang, đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách tầng một, Tống Niên bước chậm lại, chú ý thấy quản gia đang cúi đầu nói chuyện với người đàn ông.

Dường như ánh mắt liếc thấy cậu, tiếng nói chuyện của hai người hơi dừng lại. Quản gia quay đầu lại, mỉm cười chào cậu: “Cậu chủ, cậu tỉnh rồi?”

Tống Niên cười gượng một tiếng, lê dép xuống lầu: “Tối qua thức khuya, nên dậy muộn.”

Người đàn ông trên ghế sofa nghe tiếng quay sang nhìn cậu, Tống Niên thuận thế nhìn thấy mặt đối phương, dung mạo anh tuấn, khóe mày khóe mắt có ba phần giống Phương tiên sinh.

Cậu cũng không quan tâm mình còn đói bụng nữa, sau khi đối mặt với người đàn ông một cái, lập tức nhìn về phía quản gia.

Quản gia giải thích cho cậu: “Phương nhị tiên sinh qua đây đưa đồ.”

Cách xưng hô này, khiến Tống Niên lập tức nhận ra thân phận của người đàn ông, tuổi tác của người đàn ông trông không quá ba mươi, được quản gia gọi là Phương nhị tiên sinh, Tống Niên thuận lý thành chương coi Phương Hàn Tiên là em trai của chồng mình.

“Anh, chào anh.”

Omega với vẻ mặt tiếp khách hơi bối rối, rụt rè đưa tay về phía anh ta.

Ánh mắt Phương Hàn Tiên đánh giá, ký ức chợt ùa về cái đêm mưa ba tháng trước, Tống Niên nằm giữa đường, ánh mắt mơ hồ nôn ra máu trong ống kính.

Trong đoạn video mà cấp dưới nộp lên, Omega trước khi mất ý thức đã khóc lóc lầm bầm hết lần này đến lần khác: “Về nhà… em muốn về nhà…”

Người mất cha mẹ từ năm mười tuổi làm gì có nhà để về, Phương Hàn Tiên không cần đoán cũng biết cái nhà mà Omega nói là khu ổ chuột Nam Bến Tàu, những dãy nhà thấp tầng liên tiếp, một nơi trú ngụ bẩn thỉu và hỗn độn.

Biệt thự trị giá hàng chục triệu không bằng một căn phòng trọ trong khu ổ chuột, Phương Hàn Tiên bật cười, người anh họ tốt của hắn rốt cuộc đã ép người ta đến mức nào.

Đương nhiên Omega cũng chẳng thông minh hơn là bao, chết là có thể thoát khỏi “món nợ” cậu ta nợ sao? Ngu ngốc đến mức không thể cứu vãn.

Phương Hàn Tiên thu hồi suy nghĩ, nhìn dáng vẻ thuần lương của người trước mặt, quả nhiên là đã mất trí nhớ, nếu là trước đây thì làm sao dám nhìn thẳng vào mình như vậy. Khóe môi hắn từ từ nở nụ cười, hắn đáp lại Tống Niên bằng một nụ cười: “Chào chị dâu.”

---

Tống Niên bị cách xưng hô này làm cho chột dạ, đối phương rõ ràng lớn tuổi hơn cậu, cậu lấy danh phận làm vỏ bọc, tất cả đều dựa vào thân phận của Phương Tĩnh Tùng, nhưng cái xưng hô này nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc.

“…Cứ gọi em là Tống Niên thôi.”

Quản gia sai người giúp việc chuẩn bị bữa sáng cho cậu, Tống Niên còn định nói đừng làm phiền, cậu vừa mở miệng, thấy có người ngoài ở đây, lời nói lại lặng lẽ nuốt vào trong cổ họng.

Không dám kiêu căng ra lệnh.

Ánh mắt Phương Hàn Tiên không rời khỏi khuôn mặt Tống Niên, câu gọi mang tính trêu chọc vừa rồi có hiệu quả rõ rệt, Omega quả nhiên lộ vẻ ngượng ngùng, tay không biết đặt vào đâu.

Chào hỏi xong, cũng không có ý định ngồi xuống, Phương Hàn Tiên nâng tách trà trên bàn trà lên, nhìn Tống Niên: “Sao không ngồi?”

Tống Niên lúc này mới ngồi xuống ghế đối diện, quản gia rót cho cậu một tách trà, Tống Niên nâng tách trà ngồi đối diện Phương Hàn Tiên, ho một tiếng, không biết nên bắt chuyện thế nào.

“Patus dry red, mang từ biệt thự cũ qua.”

Ở chính giữa bàn trà đặt một chai rượu vang đỏ, Phương Hàn Tiên liếc nhìn một cái, ra hiệu quản gia mang vào phòng rượu. Khóe môi hắn nở nụ cười, sau khi quản gia rời đi, ánh mắt lại quay về phía Tống Niên: “Biết đại ca thích, nên tiện đường ghé qua một chuyến.”