Anh đột nhiên giật mình vì sự thất thố của bản thân, anh lại đang ép một người mất trí nhớ truy hỏi quá khứ. Nhưng câu trả lời theo bản năng của Tống Niên vẫn khiến Phương Tĩnh Tùng giảm bớt thành kiến, anh buông tay, khàn giọng bảo Tống Niên ngoan ngoãn về ngủ.
Tống Niên không đi, giọng nói vẫn còn nghèn nghẹn sau khi khóc: “Vậy là anh đang nói đùa phải không? Tôi không nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân… Tôi không hề, đúng không?”
Đúng là dai dẳng, Phương Tĩnh Tùng hối hận vì đã nhắc đến chuyện này, nhíu mày đi đến bàn lấy thuốc, mỉa mai một câu: “Ai mà biết được.”
Tống Niên hít hít mũi, hỏi anh đang uống thuốc gì.
“Thuốc ức chế ngăn chặn.” Phương Tĩnh Tùng không quay đầu lại, thúc giục: “Cậu nên về ngủ đi.”
Dưới ánh đèn vàng cam, mùi sữa tắm trên người người đàn ông và trên người cậu là cùng một loại, Tống Niên không kìm được mà tiến gần hơn một chút về phía Phương Tĩnh Tùng.
“Anh… đã bước vào kỳ mẫn cảm rồi sao?”
Tống Niên hít hít mũi, muốn phân biệt xem mùi pheromone có lẫn trong mùi sữa tắm hay không.
Thảo nào mấy ngày trước Phương tiên sinh đột nhiên xin nghỉ, quản gia úp mở nói là bệnh cũ tái phát, lúc đó cậu chỉ lo ôn thi cuối kỳ nên không để ý đến chuyện này.
Omega có kỳ phát tình, Alpha tự nhiên cũng có kỳ mẫn cảm.
Tống Niên trách nhiệm nổi lên, nhớ đến ý thức của một người bạn đời, nói: “Uống thuốc sẽ hại sức khỏe.”
“…”
“Tôi có thể giúp anh không?”
“Không thể.”
“Tôi xé miếng dán ức chế ra nhé?”
“Cậu dám.”
Tay vừa chạm vào gáy mình, Tống Niên còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy ra khỏi cửa.
“Rầm” một tiếng, cửa đóng sập trước mặt, trong phòng truyền ra tiếng cảnh cáo của Alpha: “Mau về đi!”
Chết tiệt, Tống Niên nghĩ, cậu còn chưa hỏi chuyện chính mà.
Vì vậy, hơn cả việc hỏi thăm về mối quan hệ giữa Phương tiên sinh và Hạ Tướng quân, Tống Niên giờ đây cấp thiết phải làm rõ một sự thật – trước khi mất trí nhớ, cậu có nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân không, và cậu với Viên Chiếu Lâm trong lời của chồng có quan hệ gì.
Tối qua lời nói của Phương Tĩnh Tùng như một cái gai găm vào lòng cậu, sáng hôm sau Tống Niên nhắc đến trên bàn ăn, kết quả bị Alpha lạnh mặt ám chỉ im miệng.
Tống Niên đành phải bóng gió hỏi Trợ lý Chử.
Sau bữa sáng, Phương Tĩnh Tùng đi trước đến gara, Trợ lý Chử vào thư phòng để sắp xếp lại tài liệu kế hoạch thâu tóm mà người đàn ông quên mang. Tống Niên lợi dụng lúc này lẻn vào, hỏi anh ta có biết Viên Chiếu Lâm không.
Trợ lý Chử khẽ giật mình, giữ lại chút đề phòng: “Sao cậu lại hỏi chuyện này?”
Tống Niên kể lại toàn bộ chuyện tối qua giữa cậu và Phương Tĩnh Tùng, Trợ lý Chử càng nghe càng kinh hãi, chuyện nhà của sếp là chuyện mình có thể xen vào sao? Biết quá nhiều có bị trừ lương không?
“Khụ.” Trợ lý Chử chọn cách giả vờ không biết gì: “Xin lỗi tiểu tiên sinh, tôi không biết Viên Chiếu Lâm nào cả.”
“Ồ, vậy sao.” Tống Niên nói với giọng thất vọng.
Trợ lý Chử thầm nghĩ, cái cách miêu tả này sao lại hơi giống sếp ghen tuông vậy? Ý nghĩ vừa lóe lên, anh ta liền rùng mình, người như Phương tiên sinh mà lại biết ghen sao? Câu trả lời hiển nhiên là không thể.
Anh ta thiện chí đề nghị Tống Niên: “Có chuyện gì cậu có thể bàn với Hội trưởng, đừng suy nghĩ lung tung.”
Thế nhưng Tống Niên lại nghe ra sự chần chừ trong giọng điệu của Trợ lý Chử, cậu cảm thấy hoảng loạn, liên tưởng đến chuyện Phương Tĩnh Tùng từng nói với cậu rằng hai người đã cãi nhau một trận trước tai nạn xe.