Tống Niên nói xong cúi đầu xuống, tầm nhìn chỉ vừa đến ngực Phương Tĩnh Tùng, hai chiếc cúc trên bộ đồ ngủ của Alpha gần cổ áo đã biến mất.
Cậu nhất thời thấy lạ, trong tích tắc chợt nhớ ra điều gì đó.
Một tháng trước, không lâu sau khi cậu xuất viện thì đến kỳ phát tình, cậu bị Phương Tĩnh Tùng dùng vài lời dụ dỗ khiến kỳ phát tình đến sớm, chính lúc đó trên giường đã giật đứt cúc áo ngủ của người đàn ông.
Khuôn mặt Tống Niên đỏ ửng lên thấy rõ, Phương Tĩnh Tùng nghe thấy giọng nói của Tống Niên đột nhiên lắp bắp. Hắn biết Tống Niên uống rượu dễ đỏ mặt, tửu lượng cũng kém, lần đầu tiên sau khi kết hôn đi gặp người lớn bên nhà, chỉ uống hai ly rượu vang đã choáng váng.
Mất trí nhớ mà còn mất cả đầu óc, lại dám đi quán bar, Phương Tĩnh Tùng trong lòng cười khẩy. Nhưng chắc là không uống nhiều, nếu không đã sớm không còn tỉnh táo rồi, còn có thời gian đứng ở cửa nói chuyện vớ vẩn với hắn.
Hỏi hắn có giận không? Hắn đương nhiên giận, hắn giận là một năm trước mình sao lại chọn một Omega như vậy để kết hôn, luôn gây rắc rối cho hắn.
Tóc Tống Niên trước mặt hơi ẩm ướt, sữa tắm dùng loại trong phòng tắm chính, mùi gỗ thoang thoảng, Phương Tĩnh Tùng rất quen thuộc.
Hắn không thích mùi hương nồng, vì vậy sữa tắm và các đồ dùng sinh hoạt khác trong nhà đều chọn loại mùi nhẹ.
Trước đây Tống Niên sống ở phòng ngủ tầng một, đồ dùng sinh hoạt tự chuẩn bị, đêm xảy ra tai nạn, đồ đạc trong phòng lẽ ra đã được Tống Niên đóng gói vào vali mang đi.
Bây giờ Omega mất trí nhớ đang chiếm phòng của hắn, dùng loại sữa tắm mà hắn thường dùng, sau khi tắm xong lại đứng ở cửa, với mái tóc còn ẩm ướt lí nhí xin lỗi hắn.
Không thể nào bây giờ men say mới ập đến, Phương Tĩnh Tùng chú ý đến vệt đỏ ửng bất thường trên mặt Tống Niên, hàm răng siết chặt, răng hàm nghiền nát viên thuốc trong miệng.
"Xin lỗi chuyện gì?"
Vị đắng lập tức bùng nổ trong khoang miệng, lan ra môi lưỡi, cổ họng.
Phương Tĩnh Tùng mặt không đổi sắc, ánh mắt quét đến mép miếng dán ức chế lộ ra sau gáy Tống Niên, trầm giọng nói: "Xin lỗi vì cậu đã nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân sao?"
---
Lời nói của Alpha như một tiếng sét đánh ngang tai Tống Niên, cậu không hiểu gì, ngây người hỏi: "...Cái gì?"
Nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân là gì?
Phương Tĩnh Tùng cảm thấy mình không có nghĩa vụ phải giải thích ý nghĩa của "nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân" cho Tống Niên, càng không muốn nghĩ đến việc Beta trong tù và Tống Niên rốt cuộc có lên giường với nhau hay không.
Theo nhận thức của hắn, Tống Niên đã là một kẻ lừa đảo thấp hèn, toàn thân giả dối, đầy rẫy lời nói dối. Nếu mất trí nhớ có thể trốn tránh trách nhiệm, vậy hắn cũng có quyền lựa chọn phỉ báng.
"Đi ra ngoài."
Không còn sức lực để dây dưa với Tống Niên, Phương Tĩnh Tùng hạ giọng yêu cầu người kia rời đi.
Tống Niên nhanh mắt chặn cánh cửa sắp đóng lại, câu nói "nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân" bất ngờ của Phương Tĩnh Tùng khiến cậu hoàn toàn mất bình tĩnh, không hỏi cho rõ ràng thì làm sao cậu có thể yên tâm quay về ngủ được.
“Tôi không hiểu…” Tống Niên sốt ruột, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mắt chồng: “Anh nói rõ hơn đi.”
Rõ ràng biết cậu mất trí nhớ, nói được nửa câu rồi thôi, nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân gì chứ, Tống Niên hoàn toàn hoảng loạn. Cậu đưa tay túm vạt áo ngủ của Phương Tĩnh Tùng, thúc giục: “Anh nói đi, ai nɠɵạı ŧìиɧ, làm sao có thể nɠɵạı ŧìиɧ được, anh lừa tôi…”