Chạy suốt quãng đường khiến Tống Niên hơi thở hổn hển, cậu trả lời: "Xin lỗi, tôi cứ nghĩ sẽ có tài xế khác đến đón."
Phương Tĩnh Tùng có tài xế và trợ lý riêng, từ công ty vòng qua trường học khá bất tiện. Tống Niên nghĩ Alpha sẽ cử tài xế khác đến đón mình sau giờ học.
Hơn nữa, với thân phận của Alpha, việc thường xuyên xuất hiện gần trường học, nếu bị phát hiện chắc chắn sẽ gây ra những lời bàn tán không cần thiết.
Trợ lý Chử đẩy gọng kính, qua gương chiếu hậu nhìn Tống Niên ở ghế sau giải thích: "Hội trưởng hôm nay tan làm sớm, đặc biệt dặn tài xế vòng qua đón cậu luôn."
Chiếc xe chạy ổn định trên khu phố đại học nhộn nhịp, ánh sáng ngoài cửa sổ lướt nhanh. Khí chất của Alpha bên cạnh rất mạnh mẽ, Tống Niên đành nhỏ giọng đáp: "Thầy giáo giữ lại hỏi một số chuyện về thời gian tôi nghỉ học."
Cậu không nói rằng mình còn gặp một cặp tình nhân đang ân ái trong cầu thang, vì vậy mới bị chậm trễ.
Phương Tĩnh Tùng nhíu mày, từ khi Tống Niên bước vào xe, anh đã ngửi thấy một mùi hương ngọt nồng và hắc khó chịu.
Alpha có khứu giác nhạy bén, huống hồ mùi hương này lại tỏa ra từ cơ thể của một Omega trưởng thành.
"Trở lại trường học, cảm thấy thế nào?" Phương Tĩnh Tùng rút chiếc khăn tay từ túi áo vest, che mũi.
"Cũng ổn." Tống Niên kể về Đàm Thủy Trĩ, nói cô là một cô gái nhiệt tình. Cậu thao thao bất tuyệt, rồi lại kể về quá khứ của mình.
"Thủy Trĩ quen tôi ở buổi vũ hội tân sinh viên năm ngoái, cô ấy cũng là trẻ mồ côi, có trải nghiệm tương tự như tôi, sau đó được nhận nuôi, và cùng năm thi đỗ vào Đại học A với tôi. Nhưng chuyên ngành của cô ấy là luật."
Tống Niên cười: "Thủy Trĩ nói tôi thi vào khoa Mỹ thuật với thành tích đứng đầu chuyên ngành, hóa ra tôi giỏi đến thế."
Omega cười rạng rỡ, không ngần ngại tự khen ngợi bản thân. Phương Tĩnh Tùng liếc mắt sang, đối diện với Tống Niên vừa lúc quay đầu lại.
Omega thấy anh dùng khăn tay che mũi, biểu cảm cứng đờ.
"Người bạn mà cậu nói, là Omega sao?" Phương Tĩnh Tùng không chút biểu cảm hỏi.
Anh ngửi thấy pheromone của một Omega khác trên người Tống Niên, mùi hương lộn xộn dường như còn lẫn với một chút pheromone của Alpha.
Khứu giác của Phương Tĩnh Tùng rất nhạy, tâm tư càng nhạy bén hơn. Hôm nay là ngày đầu tiên Tống Niên trở lại trường, anh không muốn Tống Niên gây rắc rối cho mình.
"Không, Thủy Trĩ là Beta."
Tống Niên theo bản năng kéo cổ áo lên ngửi quần áo của mình, nghi ngờ trên người mình có mùi lạ gì đó, vừa ngửi xong liền nhớ lại cảnh tượng mình vừa bắt gặp ở cầu thang trường.
Lại là Beta. Phương Tĩnh Tùng lạnh lùng khịt mũi trong lòng, lười truy cứu thêm.
Ngày hôm sau, Phương Tĩnh Tùng hiếm khi không xuất hiện ở bàn ăn. Tống Niên bóc vỏ trứng luộc nhìn vào tủ giày ở lối vào, đôi giày da của Alpha vẫn còn ở đó.
Cậu hỏi quản gia, ánh mắt nhìn về phía phòng ngủ ở tầng hai, cánh cửa đang đóng kín.
"Thưa ông chủ vẫn chưa đi sao?"
Quản gia mang bánh mì nướng và sữa đến cho cậu, nói: "Ông chủ hôm nay không khỏe, tạm thời xin nghỉ."
"Tôi có cần làm gì không?"
Quản gia lắc đầu: "Ông chủ dặn không cho bất kỳ ai vào phòng."
"Có nói là không khỏe ở đâu không?" Tống Niên sốt ruột, ốm đau không phải chuyện nhỏ, nhưng hôm nay cậu có tiết chuyên ngành, cậu muốn ở lại chăm sóc, lại sợ bị trừ học phần nếu vắng mặt.
Dù sao thì học kỳ này cậu đã nghỉ khá nhiều tiết vì phải nằm viện.