Tống Niên vui mừng vì có một người bạn nhiệt tình và hoạt bát như vậy. Hai người vào buổi chiều không có tiết học cùng đến căng tin ăn kem. Đàm Thủy Trĩ vừa xúc kem đá bào vừa than phiền: "Học kỳ tới tớ có lẽ phải chuyển sang Viện Khoa học Sự sống."
Tống Niên ngẩng đầu: "Tại sao?"
Đàm Thủy Trĩ thở dài: "Thời gian trước, luật mới được công bố, khiến lòng người hoang mang. Ba mẹ nuôi tớ nói tớ là Beta không gia đình không bối cảnh, học luật không có tương lai. Mà Tống Niên này, cậu đã đọc cái báo cáo đó chưa?"
"Cái gì?"
"Kể từ khi Liên Bang khởi động “thí nghiệm tối ưu hóa gen” năm năm trước, ngoài mục đích ban đầu là dùng cho trị liệu quân đội, công nghệ này chưa từng được dùng trong các lĩnh vực khác."
"Nhưng gần đây có tin đồn rằng Tập đoàn Phương Thịnh, công ty sinh y lớn nhất Liên Bang, đang bí mật tiến hành thí nghiệm gen."
Tống Niên không hiểu nhiều về những chuyện này, nhưng khi nghe đến bốn chữ "Tập đoàn Phương Thịnh", lòng cậu chợt chùng xuống.
Đàm Thủy Trĩ liếc nhìn xung quanh, hạ giọng nói đầy phấn khích: "Loại “thuốc biến đổi” từng thịnh hành trên chợ đen, nghe nói là từ Tập đoàn Phương Thịnh tuồn ra, bây giờ một viên đã bị thổi giá lên tới con số này!"
Đàm Thủy Trĩ giơ tay tạo hình số "tám", kinh ngạc nói: "Tám trăm nghìn!"
Tống Niên phát hiện mình rất thích đồ lạnh. Cậu xúc một muỗng kem đá bào, thấy Đàm Thủy Trĩ khoa tay múa chân nói: "Đắt thì có đắt, nhưng bỏ tám trăm nghìn để đổi vận cũng đáng giá!"
Kem đá bào vị chanh leo tan trong miệng, lạnh đến nỗi Tống Niên sung sướиɠ nheo mắt lại. Cậu tò mò hỏi: "Loại thuốc đó có tác dụng gì?"
"Phân hóa lần hai đó!" Đàm Thủy Trĩ hai mắt sáng rực, "Cậu nghĩ mà xem, thay đổi giới tính, có thêm một cơ hội phân hóa thành Alpha, bỏ tám trăm nghìn, đến chết cũng đáng!"
Tống Niên sững sờ: "Nhưng nghe có vẻ như là vi phạm pháp luật."
Đàm Thủy Trĩ thở dài: "Yên tâm đi, tớ chỉ là đứa nghèo kiết xác, chứ không phải thằng ngốc."
Tống Niên không nhịn được cười. Đúng lúc đó, một nhóm người bước vào căng tin. Đàm Thủy Trĩ vỗ vai Tống Niên, hất cằm về phía trước: "Mấy người đó mới là những kẻ ngốc có tiền thực sự."
Tống Niên quay đầu lại, thấy nhóm người vừa bước vào căng tin mặc đồng phục bóng rổ cùng màu, mồ hôi nhễ nhại. Chàng trai dẫn đầu ôm một quả bóng rổ thong thả đi về phía khu gọi món.
"Ứng Xuyên, Alpha cấp S, hội trưởng năm ba, nghe nói người nhà làm chính trị, bối cảnh cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng thực ra lại coi trời bằng vung, hành xử ngang ngược độc đoán, tính cách cũng rất tệ."
Đàm Thủy Trĩ bên cạnh trợn mắt lên trời, Tống Niên lại nắm bắt được trọng điểm: "Alpha cấp S?"
Đàm Thủy Trĩ dõi theo nhóm người đó, nghiến răng nói: "Đúng vậy, cấp S, chiếm ưu thế bẩm sinh về gen, pheromone có sức uy hϊếp lớn hơn Alpha bình thường. Toàn Liên Bang Alpha cấp S không đến trăm người, Đại học Thủ đô đã chiếm hai người."
Đàm Thủy Trĩ nhún vai, "Tiếc là một trong số đó lại là tên khốn Ứng Xuyên này, Liên Bang nguy mất."
Tống Niên hỏi: "Người kia là ai?"
"Năm nhất khoa Kỹ thuật Cơ khí, thiên tài nhảy lớp, Ứng Đề."
---
Buổi tối sau khi kết thúc khóa học, Tống Niên bị giáo sư giữ lại hỏi thăm tình hình gần đây. Đến khi rời khỏi tòa nhà hành chính, trời đã nhập nhoạng tối.
Tiết cuối cùng là tiết học chung, sinh viên các khoa lớn cùng ngồi trong giảng đường bậc thang nghe lý thuyết nhân văn. Đến nửa sau buổi học, sinh viên đã trốn đi gần hết.