Ít nhất hiện tại, khi những kẻ trong hang ổ ma quỷ của Phương gia còn chưa chết, anh vẫn chưa thể ly hôn.
Anh một lần nữa xem xét Tống Niên, Omega trước mặt như biến thành người khác so với trước khi mất trí nhớ. Trước đây Tống Niên sẽ không nhìn thẳng vào anh như vậy, ngay cả trên giường, cậu cũng đủ kiềm chế.
Khi tình cảm dâng trào, Omega sẽ dùng mu bàn tay che mắt, môi cắn đến bật máu, chỉ cố gắng nén tiếng rêи ɾỉ.
Phương Tĩnh Tùng rất muốn biết, nếu Tống Niên không mất trí nhớ, cậu sẽ giả vờ trong bao lâu. Ánh mắt trở về, anh hỏi ngược lại Omega: "Không hiểu sao?"
Lời đã nói đến mức này, anh không tin khuôn mặt đỏ bừng của Tống Niên là vì lý do khác, chỉ là nghĩ đến Beta trong nhà tù, Phương Tĩnh Tùng lại thấy ghê tởm.
Chi tiết từng khung hình tái hiện trước mắt, nửa năm trước anh phát tác kỳ dễ cảm, Tống Niên bất chấp cảnh báo đẩy cửa phòng, cứ thế trèo lên giường của anh.
Mọi chuyện diễn ra tự nhiên, thuận lý thành chương.
Giữa chừng anh có thoáng tỉnh táo, cảm giác ấm áp trong vòng tay dường như cũng không quá tệ, thế là mặc kệ Omega tiếp tục dụ dỗ.
Tối hôm đó Tống Niên đã khóc, thể lực của một Alpha trưởng thành mạnh hơn Omega rất nhiều, chưa kể anh còn mất kiểm soát trong kỳ dễ cảm, Tống Niên hôm đó quả thực đã phải chịu không ít khổ sở.
Là chồng, anh đáng lẽ phải đau lòng, nên khi tình cảm thăng hoa, anh hỏi Tống Niên muốn gì.
Tiền bạc, trang sức, bất động sản, anh đều không keo kiệt. Nhưng Tống Niên chỉ khóc, khóc cũng không giống những Omega khác, cắn chặt môi, nén nhịn, luôn kìm nén tiếng rêи ɾỉ của mình.
Làm như anh đang cưỡng ép, nhưng rõ ràng là Tống Niên chủ động quyến rũ.
Sau đó anh đứng bên giường chỉnh lại cà vạt, lại kiên nhẫn hỏi Tống Niên muốn gì một lần nữa, người trên giường mím chặt môi, kéo chăn che kín cơ thể.
Vẻ giấu đầu hở đuôi đó, anh vẫn kịp nhìn thấy mấy vết đỏ trên cổ Tống Niên, trong lòng kinh ngạc vì kỳ dễ cảm lần này của mình lại mất kiểm soát đến thế. Bên kia, Tống Niên khàn giọng cất tiếng: "Tôi không cần tiền."
Anh hơi sững sờ, mới hiểu lời mình đã gây ra hiểu lầm, cho tiền quả thực không hay. Thế là anh hỏi ngoài tiền ra, Tống Niên còn muốn gì, nhưng Tống Niên chỉ im lặng.
Anh không có thời gian tìm hiểu suy nghĩ nội tâm của Omega, chỉ để lại một câu "nghĩ ra thì nói cho tôi biết" rồi đi làm như thường lệ.
Mấy ngày sau, anh rõ ràng cảm thấy Tống Niên đãng trí. Anh chờ cậu mở lời, cho đến khi thời gian làm phai nhạt đi sự dịu dàng của đêm đó, Tống Niên cũng không đưa ra yêu cầu gì với anh.
Phương Tĩnh Tùng không ngốc, từ khoảnh khắc gặp Viên Chiếu Lâm trong nhà tù, anh đã hiểu rõ mối quan hệ bất thường giữa anh ta và Tống Niên.
So với việc xác minh Tống Niên có thực sự mất trí nhớ hay không, trước đó, anh nghĩ có lẽ cần phải xác nhận xem Tống Niên có từng nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân hay không.
"Cậu có biết hôm nay tôi đi gặp ai không?"
Phương Tĩnh Tùng nâng cằm Tống Niên lên, rõ ràng đối phương còn chưa thoát khỏi chủ đề kỳ phát tình.
Kem chảy dọc kẽ ngón tay xuống cổ tay, cảm giác lạnh lẽo khiến Tống Niên tỉnh lại, nhưng cằm lại bị chồng giữ chặt.
Với tư thế này, cậu không thể thản nhiên liếʍ kem, đương nhiên cũng chẳng còn hứng thú để ăn nữa.
"Sắp… sắp chảy hết rồi." Bị buộc phải ngẩng đầu rất khó chịu, Tống Niên không thoải mái, muốn né tránh.
Đối với tất cả những câu hỏi của Phương Tĩnh Tùng, cậu đều không hiểu, cũng không biết phải trả lời thế nào.