Chương 14

Kể từ đó, Tống Niên hạ thấp bản thân trước mặt anh ta, cẩn thận từng li từng tí, không dám xáo trộn cách sắp xếp đồ đạc trong nhà, cố gắng tránh gây tiếng ồn, mỗi ngày sau khi về nhà đều quen với việc đi tắm trước, chỉ để loại bỏ mùi lạ có thể bám vào người sau một ngày ở bên ngoài.

Đúng rồi, thói quen và tính cách không dễ dàng thay đổi. Một người nếu giả vờ mất trí nhớ, thì luôn có thể tìm thấy manh mối từ hai khía cạnh này.

Phương Tĩnh Tùng nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Tống Niên đang cúi người lau sàn, định vạch trần bộ mặt giả dối của cậu. Omega ngẩng đầu lên, tiện tay vứt tờ giấy đã dùng vào thùng rác bên cạnh, nhỏ giọng lẩm bẩm với anh ta: “Tại anh đó, không nhắc tôi sớm hơn.”

Giọng điệu giống như làm nũng khiến Phương Tĩnh Tùng sững sờ. Trong khoảnh khắc im lặng này, Tống Niên đã nhanh chóng giải quyết xong cây kem trong tay. Cậu liếʍ môi, đi vào bếp rửa tay. Khi ra ngoài, Phương Tĩnh Tùng thấy tay cậu lại cầm thêm một cây kem nữa.

Thấy Alpha đang nhìn mình, động tác bóc vỏ của Tống Niên chậm lại: “Tôi muốn ăn thêm một cái… được không?”

Có vẻ không phải là đang xin phép, vì Tống Niên đã trực tiếp mở gói khi nói câu này.

Omega ngồi xuống bên cạnh anh ta, vừa ăn kem vừa kể lể: “Không biết tại sao, tôi cảm thấy trong l*иg ngực mình rất nóng, miệng thì khô rát.”

Ánh mắt Phương Tĩnh Tùng u ám: “Thật sao?”

“Ừm! Buổi chiều đã thấy nóng rồi, vừa hay tôi phát hiện trong tủ lạnh có rất nhiều kem, lúc đó tôi rất muốn ăn nhưng quản gia không cho. Anh ấy nói kem không phải để ăn, thật kỳ lạ, kem không dùng để ăn thì dùng để làm gì?”

Phương Tĩnh Tùng ngước mắt, nhìn kem tan chảy trong khoang miệng của Omega. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng và chậm rãi lau đi vệt kem còn vương lại trên khóe môi Omega.

“Quản gia nói đúng.”

Tống Niên “ừm” một tiếng, âm cuối kéo dài, biểu thị sự khó hiểu, liếc mắt nhìn anh ta.

Vì ăn kem, môi Tống Niên thấm một lớp nước bóng, Phương Tĩnh Tùng nhìn chằm chằm không biểu cảm trong hai giây, rồi đưa ngón trỏ vào khoang miệng cậu.

Môi lưỡi thấm vị kem lạnh lẽo trơn trượt, anh ta quan sát khuôn mặt Tống Niên đột nhiên đỏ bừng, bình tĩnh nói: “Cậu còn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

Tống Niên muốn nói không nhớ, vì môi lưỡi bị chặn không thể phát ra tiếng, chỉ có thể lắc đầu. Ở tư thế này, cậu ngồi trước mặt Phương Tĩnh Tùng, phải nghiêng người về phía trước, nửa ngẩng đầu lên.

“Chính là dáng vẻ cậu bây giờ.”

Phương Tĩnh Tùng cúi đầu, kéo gần khoảng cách với Tống Niên: “Nheo mắt, như đang phát tình.”

“…Ưʍ.”

Tống Niên cảm thấy ngón tay Alpha khẽ chuyển động trong khoang miệng mình, vòm miệng ngứa ngáy, mặt cậu bỗng chốc nóng bừng.

Càng lúc càng nóng, từ l*иg ngực lan ra cổ, gò má, ngay cả đầu óc cũng trở nên mơ màng.

Tống Niên bắt đầu giãy giụa, Phương Tĩnh Tùng phớt lờ, gần như máy móc khuấy động trong khoang miệng Omega.

Ngay cả trước khi anh ta và Tống Niên kết hôn, anh ta đã phái người điều tra về quá khứ của Tống Niên. Một năm trước, anh ta tìm thấy Tống Niên dựa trên kết quả ghép đôi từ ngân hàng gen. Cuộc nói chuyện trong xe hôm đó, không được công khai, có thể nói là kín đáo, là lần đầu tiên họ gặp nhau.

Khi đó là cuối năm, tuyết rơi tĩnh mịch. Xe từ công ty trở về đậu trước cổng trường của Tống Niên. Chàng trai được Trợ lý Chử mời đến mang theo hơi lạnh bước vào ghế sau.

Cùng với gió tuyết tràn vào xe, còn có mùi hương thoang thoảng còn vương lại.