Chương 11

Giữa phòng thẩm vấn và phòng giám sát có một tấm kính, là gương một chiều, góc nhìn hiểm hóc có thể giúp người bên ngoài nhìn rõ từng biểu cảm nhỏ nhất của phạm nhân trong phòng thẩm vấn.

Phương Tĩnh Tùng chỉ mất bốn mươi giây để xác định Beta trước mắt có tình cảm bất thường với Tống Niên.

Anh lại mất thêm hai mươi giây để xác định người đàn ông này không có bất kỳ khác biệt nào so với Beta trong nhận thức của mình.

Bình thường, tầm thường, gen cấp thấp. Không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho anh.

Tâm trạng Phương Tĩnh Tùng không tốt, mặc dù biết lý do Tống Niên đồng ý kết hôn với mình một năm trước có liên quan đến người đàn ông này, nhưng khi đó anh căn bản không đặt anh ta vào mắt.

Anh thực sự đã dành thời gian sau giờ làm hôm nay để đến nhà tù, chỉ để tận mắt nhìn thấy “người thân” mà Tống Niên đã nhắc đến vô số lần trong suốt một năm qua.

Người thân nương tựa lẫn nhau.

Chiếc xe hơi trở về chạy trong ánh hoàng hôn, đã nhập nhoạng tối khi đến biệt thự.

Quản gia mang bữa tối đã chuẩn bị sẵn lên bàn ăn, nói rằng để cậu Tống nghỉ ngơi sớm, đã để cậu ăn trước hai tiếng.

Phương Tĩnh Tùng nới lỏng cà vạt ngồi xuống bàn, hỏi quản gia hôm nay Tống Niên đã làm gì.

“Cậu Tống đã ở trong phòng vẽ trên gác xép cả buổi sáng, buổi trưa chỉ uống một chút canh; ngủ trưa nửa tiếng, buổi chiều sau khi tạnh mưa thì ra vườn hồng ngồi một lát, tối đọc sách ở hành lang một lúc, bữa tối cũng ăn rất ít, chỉ ăn nửa bát chè ngọt.”

Câu trả lời chi tiết đến từng việc nhỏ nhặt như vậy không làm Phương Tĩnh Tùng hài lòng, anh không quan tâm Tống Niên đã ăn gì, có ngon miệng không, hay tâm trạng hôm nay thế nào.

Anh cần một lỗ hổng để phát hiện manh mối, từ đó chứng minh Tống Niên thật sự mất trí nhớ hay đang nói dối.

Những chuyện gần đây ở công ty đã khiến anh mệt mỏi rã rời, Phương Tĩnh Tùng không muốn lãng phí thêm thời gian để xác minh xem Tống Niên có đang giở trò hay không.

Dù sao, đợi mọi chuyện kết thúc, anh cũng sẽ ly hôn với Tống Niên.

Trong phòng khách chỉ còn lại một ngọn đèn, ánh sáng không quá rực rỡ, quản gia và người làm đã sớm bị Phương Tĩnh Tùng cho nghỉ, khi Tống Niên mặc đồ ngủ xuống lầu, phòng khách không có ai.

Cậu rón rén đi vào bếp, lén lút mở tủ lạnh lấy một cây kem, vừa bước ra đã sợ hãi đứng sững tại chỗ.

Trước bàn ăn trong phòng khách, Phương Tĩnh Tùng đang ngồi ở đó.

Anh vừa ăn được nửa bữa, muốn uống chút rượu giải tỏa mệt mỏi, liền đứng dậy đi đến phòng chứa rượu lấy rượu, khi quay lại thì thấy Tống Niên đã vào bếp.

Toàn bộ quá trình Omega lén lút lấy kem, anh đều chứng kiến.

Lúc này, Tống Niên ngượng ngùng giấu kem sau lưng, chột dạ giải thích với Alpha: “Tôi hơi nóng…”

Bây giờ mới là tháng Năm, mùa hè vừa đến, nhiệt độ cũng là lúc dễ chịu nhất.

Phương Tĩnh Tùng nhìn cậu: “Bác sĩ có dặn không được ăn đồ lạnh sao?”

Tống Niên nhỏ giọng trả lời: “Chỉ nói hai tuần đầu phải kiêng đồ cay nóng nhiều dầu mỡ.”

Chiều nay cậu phát hiện trong tủ lạnh bếp có đầy ngăn kem, cả biệt thự vừa trống trải vừa rộng lớn, ngoài quản gia và vài người làm, không còn ai khác.

Tống Niên thực sự không thể tưởng tượng được người nghiêm túc như tiên sinh Phương lại thích ăn kem, đương nhiên cho rằng những cây kem này là dành cho mình.

Chỉ là chiều nay có người làm đang dọn dẹp phòng khách, cậu không tiện, không dám lấy.