Phất Y đã sớm cảm nhận được khí tức của yêu thú nhị giai cấp hai. Nếu là trong tình huống bình thường, giờ này nàng đã sớm co giò chạy xa mấy chục dặm rồi. Ấy vậy mà vì cứu Chung Vận, nàng không những không chạy đi, mà ngược lại còn tiến lại gần con yêu thú hơn.
Phất Y nhanh chóng trấn tĩnh lại, suy tính phương án có lợi nhất cho mình. Trốn ư? Chắc chắn là không thể thoát. Thần thức của con yêu thú lúc có lúc không quét qua người nàng, tựa như đang vờn con mồi. Chỉ cần nàng có ý định bỏ chạy, chắc chắn sẽ chết nhanh hơn.
Nàng hiểu rõ tâm lý của đám yêu thú ở Phược Long Vực này. Quen thói làm sơn đại vương trong một chốn nhỏ bé, chúng mặc định rằng nhân tộc thấp kém hơn mình một bậc, thái độ xem thường tu sĩ loài người đã trở thành thói quen ăn sâu bén rễ.
Thêm vào đó là sự khinh thường vốn có của kẻ mạnh đối với kẻ yếu, khiến chúng rất dễ mất cảnh giác khi đối mặt với một tu sĩ Luyện Khí kỳ nhỏ bé. Phất Y quyết định sẽ lợi dụng triệt để điểm này, bởi đây chính là con đường sống duy nhất của nàng lúc này.
Tìm đúng thời cơ dốc sức đánh một trận, dẫu sao cũng tốt hơn là ngồi đây uất ức chờ chết.
“Tiểu nữ nô.” một giọng nói không phân biệt được là nam hay nữ từ dưới lòng đất vọng lên, âm u vang vọng khắp thảo nguyên, nghe có phần rợn người: “Sao ngươi lại chạy ra khỏi Vạn Yêu Sơn Mạch thế? Có phải Lệ Tiêu đại nhân đối xử không tốt với ngươi không? Hahaha... hay là theo ta về nhé?”
Thì ra là một con Quỷ Âm Thú... Lòng Phất Y chợt nhẹ nhõm hẳn. Nàng thầm cảm tạ Thiên Đạo đã luôn ưu ái mình, cưng chiều nàng chẳng khác nào con gái ruột, khiến nàng cũng thấy ngại ngùng.
Quỷ Âm Thú có bốn móng trắng như tuyết, toàn thân phủ đầy lớp vảy màu xám đen, trên đầu có một cặp sừng dị hình cũng màu xám đen, còn đuôi thì lại có lông dài màu trắng giống như bốn vó của nó.
Loại yêu thú này vừa đạt đến cấp một là đã có thể bắt chước tiếng thú và giọng người, sở trường là ẩn nấp trong bóng tối để dùng âm công tấn công. Chúng không thích đối đầu trực diện với người khác, một là vì không có thiên phú bản mệnh nào ra hồn, hai là vì lớp phòng ngự quá yếu, yếu đến mức coi như là không có.
Kiếp trước, khi tán gẫu với người khác, Phất Y còn từng nói đùa rằng, yêu thú khác trên người chỉ có một tử huyệt, còn Quỷ Âm Thú thì toàn thân đều là tử huyệt, đến nỗi dù có vượt cấp gϊếŧ được chúng nó cũng chẳng buồn đem ra ngoài khoe khoang.
Dĩ nhiên, lời này có phần hơi quá, bởi việc vượt cấp phản sát vốn là chuyện vô cùng khó, đặc biệt là ở những cảnh giới cao, tỷ lệ thành công lại càng nhỏ.
Chỉ có điều, khi đó Phất Y đã là tu sĩ đỉnh cao của Hạ Vực, một chân nhân Nguyên Anh viên mãn có thể mặc sức tung hoành ngang dọc khắp Tam Thiên Vực. Bất kể nàng nói gì hay làm gì cũng không ai dám phản bác. Khụ, nói trắng ra thì, lúc đó nàng cũng có chút tự mãn rồi.
Nhưng thực lực của Quỷ Âm Thú đúng là yếu có tiếng, yếu đến mức chúng rất hiếm khi hiện nguyên hình trước mặt sinh vật sống. Chúng thường xuất hiện với một dáng vẻ tự cho là thần bí để đi rèn luyện, nhưng thực chất là do sợ chết khϊếp, nên chỉ dám dùng âm thanh để dọa người mà thôi.
Giờ đây, khi hồi tưởng lại chuyện xưa, trong lòng Phất Y đã không còn cảm giác thất vọng hay bức bối vì bị rớt xuống cấp thấp nữa. Thay vào đó, nàng chỉ đang tỉ mỉ lục tìm trong ký ức những thông tin liên quan đến tộc Quỷ Âm Thú ở Phược Long Vực.
Phược Long Vực có vô số dãy núi, trong đó có mười chín dãy núi lớn. Yêu chủ mạnh nhất chính là Lệ Tiêu, còn yêu chủ của mười tám dãy núi lớn còn lại đều đã đạt đến Kim Đan viên mãn. Tưởng chừng chỉ còn một bước chân nữa là có thể tiến lên Nguyên Anh, thế nhưng đối với yêu tu mà nói, bước chân này quả thực không hề dễ dàng vượt qua.
Tộc Quỷ Âm Thú vốn thực lực yếu kém, dĩ nhiên không thể chiếm cứ những dãy núi lớn có linh khí dồi dào và cân bằng. Cả tộc chúng phải nương tựa vào Linh Lung, yêu chủ của Thất Tinh Sơn Mạch. Cũng nhờ bám víu lấy vị yêu chủ có thực lực chỉ xếp sau Lệ Tiêu này mà chúng mới không bị các yêu thú khác diệt tộc.
Thất Tinh Sơn Mạch cách nơi này rất xa, vì vậy Phất Y không hiểu tại sao con Quỷ Âm Thú này lại dám mạo hiểm chạy đến đây. Cả tộc chúng vốn không có tư cách tham dự tửu yến ở Vạn Yêu Sơn Mạch, mà một kẻ cao ngạo như Lệ Tiêu lại càng không đời nào mời chúng.