Chương 25

Uy áp này là của yêu thú chứ không phải hỏa linh. Vừa nhận ra điều đó, cả trái tim Chung Vận như thắt lại.

Hỏa linh tuy thích nuốt chửng sinh vật sống để bồi bổ bản thân, nhưng đó chỉ là một loại bản năng sinh tồn, chứ không thật sự mang ác ý muốn gϊếŧ chóc. Thế nhưng, yêu thú trong Phược Long Vực lại hoàn toàn khác.

Ở nơi này, địa vị của Yêu chủ cao hơn tu sĩ rất nhiều. Trong mắt chúng, nhân tộc chỉ được chia làm hai loại: một là những kẻ nô bộc và thuộc hạ ở các dãy núi lớn, có thể tùy ý sai khiến; hai là những kẻ không thể sai khiến, và kết cục của loại này thường là bị gϊếŧ hoặc bị ăn thịt.

Chung Vận hiểu rất rõ vị thế của mình. Nàng ấy là một nữ tu sĩ trẻ tuổi có thiên tư trác việt, dù đặt trong các đại gia tộc cũng không hề kém cạnh, nên tuyệt đối sẽ không để cho yêu tu tùy ý sai bảo. Vì vậy, một khi gặp phải yêu thú cấp cao, kết cục chắc chắn sẽ là bị gϊếŧ chết.

Lúc lao ra khỏi mặt đất, Chung Vận cũng không quên ném mười người mà nàng ấy vừa dùng thần thức tiện tay bao bọc ra xa, thậm chí còn chu đáo dùng một lá bùa vừa có thể ẩn nấp vừa có thể phòng ngự để bao bọc lấy họ.

Vốn là người có tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ từ nhỏ, nàng ấy luôn kiên định cho rằng kẻ mạnh nên giúp đỡ kẻ yếu trong khả năng của mình. Gia tộc đã dạy nàng ấy như vậy, và nàng ấy cũng hoàn toàn đồng tình với lời dạy đó.

Thế nhưng...

Ầm ầm ầm——

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp thảo nguyên. Trong phút chốc, linh khí trở nên hỗn loạn, hình thành nên những vòng xoáy vô hình nhưng lại vô cùng chí mạng trên không trung. Uy lực do năm lá bùa cấp một siêu phẩm cùng lúc được kích hoạt, ngay cả một Chung Vận có vô số bảo vật hộ thân cũng không thể chống đỡ nổi.

“Ha ha ha, đa tạ đạo hữu đã ra tay tương trợ, ân tình này kiếp sau xin báo đáp!” Giọng nói đáng ghét của một nữ nhân vang lên giữa những tiếng nổ ầm ầm, trong giọng điệu mang theo sự chế giễu không hề che giấu.

Chung Vận bị nhấn chìm trong kén ánh sáng do pháp khí phòng ngự tạo ra, phải hứng chịu từng đợt tấn công từ dư chấn. Khi ý thức dần trở nên mơ hồ, nàng ấy cảm nhận được một cảm giác bất lực chưa từng có.

Nữ tu sĩ kia chính là người mà nàng ấy đã tiện tay cứu ra. Vậy mà ả ta vừa thoát khỏi mặt đất đã định đánh nàng ấy ngược trở lại lòng đất, cốt để câu giờ với con yêu thú sắp đến.

Hóa ra cứu người không nhất định sẽ được báo đáp. Chung Vận tự giễu nghĩ, rốt cuộc những lời dạy dỗ mà nàng ấy được tiếp thu từ nhỏ đến lớn là đúng hay sai?

Lẽ nào chỉ khi ở dưới sự che chở của gia tộc, dưới vầng hào quang của một thiên chi kiêu tử, người ta mới có thể tùy tâm sở dục mà làm một người chính nghĩa ư? Lẽ nào một khi bước vào thế giới tu tiên thật sự, thì bắt buộc phải trở thành một tu sĩ máu lạnh vô tình hay sao?

Ngay khoảnh khắc Chung Vận chìm vào bóng tối, nàng ấy bỗng nhìn thấy một bàn tay mảnh mai, yếu đuối nhưng lại vô cùng kiên định và mạnh mẽ. Nàng ấy cảm thấy mọi thứ xung quanh bắt đầu trở nên mơ hồ, chìm vào bóng đêm vô tận, chỉ riêng bàn tay ấy là sắc màu duy nhất.

Nàng ấy bỗng nhếch môi cười. Nàng ấy biết rằng khi tỉnh lại, mình sẽ không trở nên phẫn uất hay cực đoan, cũng sẽ không cảm thấy tuyệt vọng với thế gian này, bởi vì trên đời không chỉ có bóng tối, mà là bóng tối và ánh sáng luôn song hành cùng nhau.

Phất Y dùng tay trái đỡ lấy Chung Vận đang hôn mê bất tỉnh, ngay khoảnh khắc mũi chân chạm đất liền bay vυ"t lên cao, thân nhẹ tựa chim yến, nhanh như gió cuốn. Khi nàng vọt lên không trung, một thanh trường kiếm ngưng tụ từ linh quang màu trắng cũng xuất hiện như hình với bóng, gào thét xé toạc những vòng xoáy linh khí hỗn loạn.

Kiếm quang tựa như một vầng trăng khuyết, phá tan sự trói buộc của bóng tối, lao thẳng vào sau lưng nữ tu sĩ đang đắc ý vênh váo kia.

Thấy nữ tu sĩ Luyện Khí tầng tám kia ngã gục xuống đất trong nháy mắt, mất hết sinh khí, Phất Y bĩu môi, ánh mắt tràn đầy vẻ chế giễu. “Kẻ vong ân bội nghĩa, là sẽ bị trời đánh chết đó nha.”

Từ trước đến nay, Phất Y vốn không phải là người thích ra tay cứu giúp kẻ khác. Cả kiếp trước lẫn kiếp này, nàng đều chỉ mong mình đừng bao giờ phải rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, phải đắn đo xem nên cứu hay không cứu. Thế nhưng, người trước mắt lại không phải ai khác, mà chính là Chung Vận.

Xét về đại cục, Chung Vận không thể chết. Nàng ấy là một hình mẫu tu sĩ chính đạo hiếm có khó tìm trong khắp Tam Thiên Vực, sau này sẽ trở thành một đao tu tài giỏi, chính trực nhưng không hề khờ khạo. Nhiều năm sau, nàng ấy có thể khiến cho những tu sĩ tác oai tác quái phải nghe danh đã sợ mất mật, thậm chí có lúc còn xoay chuyển cả xu thế của toàn bộ giới tu tiên, khiến nó trở nên tích cực hơn.

Còn xét về mặt tư tâm, Phất Y thật sự rất quý cô bạn đạo hữu có chút ngốc nghếch này. Nói một cách sến súa thì, đã rất nhiều năm rồi nàng không có lấy một người bạn, vậy nên có thể gặp được Chung Vận, nàng thực sự rất vui.

Vì vậy, bất kể linh khí bên dưới hỗn loạn đến đâu, hay uy lực của những lá bùa kia có sức sát thương mạnh thế nào đối với nàng hiện tại, Phất Y vẫn không chút do dự mà lao ra.

Dù sao thì, người được cứu ra đã có tên tiểu đệ kia canh giữ. Mà gã tiểu đệ đó lại vì bị cấm chế khống chế, đến thở mạnh trước mặt nàng cũng không dám, nhờ vậy nàng mới có thể yên tâm dốc toàn lực để nhanh chóng giải quyết phiền phức này.

Cũng may, nữ tu sĩ đánh lén Chung Vận chỉ mới ở Luyện Khí tầng tám, lại còn bị uy áp của hỏa linh chấn thương chưa kịp hồi phục, nên căn bản không thể nào đỡ nổi một kiếm toàn lực của nàng.

Thế nhưng, gϊếŧ được một con tép riu, bên dưới vẫn còn một kẻ sừng sỏ.