Hắn ta trơ mắt nhìn đám Phệ Linh Trùng, vốn trước nay chỉ nghe lệnh của mình, giờ lại vui vẻ chạy đến bên cạnh Phất Y. Chúng hệt như chín chú chim non ngoan ngoãn quây quần bên mẹ, thậm chí còn có vẻ như đang ra sức lấy lòng.
Toàn bộ nhận thức của Tân Vô Chân như sụp đổ. Rõ ràng, đám linh trùng có liên kết tâm thần với hắn ta, và mối liên kết này tuyệt đối không thể nào bị cấm chế ảnh hưởng được. Người hạ cấm chế chỉ có thể khống chế tu sĩ, chứ không thể nào thuận tiện điều khiển luôn cả linh sủng của tu sĩ đó được.
Thế nhưng, hiện thực lại giáng cho hắn ta một cái tát đau điếng. Nữ nô mà hắn ta vốn xem thường này lại có thể dùng cấm chế để khống chế lá bài tẩy của hắn ta, vậy thì hắn ta còn có thể phản kháng thế nào được nữa?
“Đạo hữu.” Tân Vô Chân tự nhận mình là đấng nam nhi co được duỗi được, nói nhận thua là nhận thua ngay, không chút do dự. “Là do ta có mắt không tròng, kiến thức nông cạn, không biết rằng núi cao còn có núi cao hơn. Thực lực của đạo hữu quả thực cường đại, sau này ta cam tâm tình nguyện làm việc cho đạo hữu. Không biết nên xưng hô với đạo hữu thế nào?”
“Phải chi ngươi cứ như vậy ngay từ đầu thì có phải tốt hơn không, cứ thích tự tìm đường chết làm gì. Khụ, sau này, cứ gọi ta là Chủ Thượng đi.” Phất Y vươn một ngón tay ra, để một con Phệ Linh Trùng nhẹ nhàng đậu trên móng tay. Lớp vỏ cứng màu xanh lục của nó lấp lánh dưới ánh linh quang từ ngón tay nàng, tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, hệt như những con đom đóm bay lượn trong đêm ở những thôn làng trần thế.
Lúc này, Tân Vô Chân mới buộc phải chấp nhận hai sự thật phũ phàng. Thứ nhất, nữ tu trước mắt này hoàn toàn khác với đám nữ nô đầu óc đơn giản trong Vạn Yêu sơn mạch. Thứ hai, uy lực của cấm chế được gieo trong người hắn ta vượt xa những loại cấm chế thông thường, và chắc chắn không phải là thứ mà hắn ta ở hiện tại có thể thoát ra được.
Thực ra, điều mà Tân Vô Chân không biết là, linh trí của linh trùng vốn không cao. Cộng thêm việc Phất Y có kinh nghiệm từ kiếp trước, nàng mới có thể lợi dụng cấm chế để khống chế chúng. Nàng chỉ cần dùng cấm chế để bắt lấy khí tức của Tân Vô Chân là có thể biến nó thành của mình, từ đó khiến cho đám linh sủng vốn chỉ nghe lệnh chủ nhân này phải răm rắp tuân theo mệnh lệnh của nàng.
Đây thực chất là một kỹ xảo mê hoặc, chứ không phải là khống chế trực tiếp. Nếu muốn khiến đám linh trùng này hoàn toàn nghe theo lệnh của mình thì thực ra rất khó.
Tuy nhiên, Phất Y cũng chẳng quan tâm mình có thể điều khiển hoàn toàn đám linh trùng này hay không. Vốn dĩ nàng cũng đâu có thật sự muốn nuôi mấy con vật nhỏ này, chẳng qua chỉ là dùng chúng để uy hϊếp Tân Vô Chân mà thôi.
Khi mục đích đã đạt được, Phất Y khẽ động ngón tay, tay áo nàng tung bay như mực tan trong nước. Chỉ với một cái phất tay nhẹ nhàng, đám Phệ Linh Trùng lại ngoan ngoãn bay trở về túi linh trùng của Tân Vô Chân.
Nàng chắp tay sau lưng, đứng sừng sững như một cây tùng linh thiêng mọc trên vách núi cheo leo. Ở nàng, Tân Vô Chân không hề thấy được sự hèn mọn và cẩn trọng của một tu sĩ cấp thấp, mà ngược lại, hắn ta còn cảm nhận được một luồng ngạo khí coi thường chúng sinh.
RẦM—
Một tiếng động lớn bất thình lình vang lên, khiến cả hang động rung chuyển. Phất Y, người đang trong tư thế ra vẻ cao nhân, lập tức bị thân hình nặng trịch của Chung Vận đè bẹp dí, chỉ còn hở ra một khuôn mặt vừa méo xệch vừa lúng túng, cùng với một bàn tay đang cào cào trên mặt đất...
Lúc Phất Y lồm cồm bò dậy từ dưới đất, khóe mắt nàng giật giật không ngừng. Không thể để cho ta ngầu thêm một lúc nữa được à? Nàng xem như đã nhìn thấu rồi, bà chị ngốc này chính là khắc tinh của nàng, chỉ cần có Chung Vận ở đây, nàng đừng hòng giữ được vẻ ngầu lòi quá ba giây.
"Tí nữa thì ngã chết ta rồi! Ban nãy lúc độn thổ xuống đây, ta đâm phải một tảng đá lớn, vòng thế nào cũng không qua được. Trong lòng sốt ruột quá nên ta mới dùng hết sức, ai mà ngờ vừa xuyên qua được thì lại không dừng lại được. Hì hì, xin lỗi nhé Phất Y, có làm cô đau không?"
Phất Y: "..." Đau chứ, đau thật sự luôn đấy, nhưng trước mặt tiểu đệ vừa mới thu phục, mình có thể nói gì được đây? Tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế được, có hiểu không?
"Không sao, cô cũng chỉ vì cứu người mà sốt ruột thôi mà." Phất Y chỉ có thể cố nén để giữ bình tĩnh, duy trì chút tôn nghiêm cuối cùng. Dù sao thì, nàng cũng cần giữ thể diện chứ, đúng không?
Chung Vận ngại ngùng xoa xoa tay. "Hì hì, lần sau ta sẽ cẩn thận hơn. Ủa? Vị đạo hữu này tỉnh rồi à! Ôi, tốt quá rồi, ba chúng ta cứ thay phiên nhau đưa người ra ngoài, chẳng mấy chốc là có thể đưa tất cả bọn họ ra khỏi đây thôi."