Chương 18: Lẻn vào địa động

Không phải Phất Y coi thường người khác, mà là nàng có rất nhiều bí mật không thể thi triển trước mặt Chung Vận. Cô nàng ngốc nghếch này dù có ngốc đến đâu, đầu óc cũng không có vấn đề lớn, nếu thấy một nô ɭệ bỏ trốn như nàng lại biết nhiều thứ hơn tu sĩ bình thường, trong lòng khó tránh khỏi sẽ nảy sinh nghi ngờ.

Hơn nữa, Chung Vận bị gia tộc hạn chế tốc độ tu luyện, nay đã mười sáu tuổi mà tu vi mới đến Luyện Khí tầng bảy, nếu đi cùng xuống dưới, nàng còn phải phân tâm để chăm sóc.

Nghe Phất Y giải thích, Chung Vận cảm thấy dễ chấp nhận hơn nhiều, nhưng vẫn hậm hực nói: "Thôi được rồi, thôi được rồi, dù cô có chê ta thì ta cũng không tính toán với cô, ai bảo cô lợi hại hơn ta chứ. Cô cẩn thận nhé, có chuyện gì thì mau truyền âm."

"Biết rồi, cô cũng vậy nhé." Phất Y cho truyền âm phù nhận chủ rồi đưa lại cho nàng ấy, bên trong lưu lại một tia linh lực khí tức của nàng, chỉ cần dùng thần thức truyền tin tức là có thể đến bên cạnh nàng.

Phất Y đứng trên đỉnh núi, tiến về phía trước ba bước, tung người nhảy xuống vách núi.

Núi ở đây không cao, dọc đường đều là dốc thoải. Nàng khống chế thân hình, cảm nhận hướng gió đêm gào thét lướt qua, mượn sức gió lướt đi trên sườn dốc như bay như chạy, linh hoạt nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã từ trên cao đáp xuống bình nguyên.

Bình nguyên đỏ rực như được nhuộm bằng máu tươi, không một ngọn cỏ, nhìn ra xa toàn là hoang vu. Ánh trăng lạnh lẽo như nước trút xuống, phủ lên mảnh đất vốn đã kỳ dị này một lớp ánh sáng mờ ảo.

Nhìn từ bên dưới, dãy núi hình tròn bao quanh bình nguyên trông vô cùng ngột ngạt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể co lại, tiêu diệt tất cả sinh vật sống bên trong.

"Quả nhiên là Lãnh Hỏa." Phất Y thu lại ánh mắt quan sát và thần thức, đưa một bàn tay được bao phủ bởi lớp khiên linh lực, từ từ đưa về phía một ngọn lửa màu xanh lục, đến gần mà không cảm nhận được chút hơi ấm nào.

Nàng không đưa tay tới nữa, không có nhiệt độ không có nghĩa là không có sát thương, nếu ngốc nghếch dùng tay nắm lấy, không chừng đến xương cốt cũng bị đốt cháy thành tro.

Đây là dấu vết Hỏa Linh để lại khi đi qua đây, đang nhanh chóng tiêu tan, nhiều nhất là qua hai khắc nữa, những ngọn lửa còn sót lại này sẽ biến mất trong màn đêm.

Phất Y ngước mắt nhìn lêи đỉиɦ núi phía trên, trong mắt phủ một lớp linh lực cũng không thể nhìn thấy bóng dáng Chung Vận, thần thức dò xét đến cực hạn cũng không thể chạm tới, điều này khiến nàng yên tâm thở phào một hơi.

Nàng ở kiếp trước biết không ít bí thuật tinh xảo, đối với tu sĩ cao cấp thì chỉ là trò vặt vãnh, nhưng lúc này sửa đổi một chút lại có thể dùng được, ví dụ như thuật hóa trần là một trong nhiều loại thuật ẩn thân, khi phát huy đến cực hạn có thể khiến tu sĩ khó bị bắt giữ như hạt bụi.

Bàn tay phải thon thả lật qua lật lại trong tay áo, bấm pháp quyết, từng luồng linh lực từ đan điền tuôn ra, theo quy tắc của pháp quyết mà gào thét cuồn cuộn trong kinh mạch. Bóng dáng Phất Y dần dần mờ đi, như một linh hồn trong suốt, linh khí trên người cũng hòa làm một với không khí xung quanh.

Đáng tiếc là bị hạn chế bởi cảnh giới, cuối cùng vẫn không đạt được hiệu quả Hóa Trần mà Phất Y mong muốn, thân hình và linh khí tuy đã biến mất, nhưng vẫn không thể như tu sĩ cao cấp, nhất cử nhất động đều không gây ra một chút dao động nào.

May mà đây là Phược Long Vực, linh trí của Hỏa Linh có lẽ còn không bằng một con chim ngốc cấp thấp, khả năng cảm nhận xung quanh cũng không mạnh bằng tu sĩ hay yêu thú. Phất Y trước khi đến đã suy nghĩ kỹ càng, nếu không sẽ không liều mạng lao xuống đây lần nữa.

Sau khi thân hình biến mất, Phất Y từ từ chìm xuống lòng đất. Thuật độn thổ là pháp thuật bắt buộc đối với tu sĩ, nhưng chín mươi chín phần trăm tiểu nữ nô ở Vạn Yêu sơn mạch đều không biết dùng. Phất Y ở kiếp trước sau khi lên cấp Luyện Khí viên mãn, mới được Thanh Ngọc sơn chủ đặc cách cho vào Ngọc Giản Điện, may mắn học được mấy loại pháp thuật cơ bản.

Trong đó, thuật ngưng mưa hệ Thủy và thuật phi hoa hệ Mộc đều thuộc loại pháp thuật phụ trợ chẳng có mấy tác dụng, mang đến những thôn làng bình thường trồng rau nuôi gà thì còn được, chứ ở tu tiên giới thì công dụng thực sự không nhiều. Thuật quả cầu lửa và thuật độn thổ thì khá hơn một chút, ít nhất một cái có thể tấn công, một cái có thể chạy trốn.

Thứ khiến Phất Y hứng thú nhất phải kể đến thuật kim kiếm. Sau khi học được thuật kim kiếm, nàng cảm thấy như một thế giới mới mở ra trước mắt, thế là lao đầu vào kiếm đạo không thể thoát ra.

Chính vì một lòng nghiên cứu kiếm đạo, bỏ bê ngũ hành pháp thuật, nên lúc này Phất Y chui xuống lòng đất vô cùng uất ức, vì thuật độn thổ của nàng thực sự quá tệ.

Bốp——

"Hít——" Phất Y lần thứ ba đâm sầm vào tảng đá cứng dưới lòng đất, may mà bản năng của tu sĩ cao cấp vẫn còn, luôn có thể giữ vững thuật hóa trần, không để thân hình và khí tức lộ ra ngoài.

Thuật độn thổ không thể duy trì quá lâu, hai tầng pháp thuật chồng lên nhau, Phất Y cảm thấy linh lực như nước chảy, đang ào ào rời xa mình.

"Ủa?" Phất Y đang nghĩ có nên ra ngoài nghỉ một chút rồi dò xét tiếp không, thì thần thức phát hiện phía dưới không xa có một hang động, bên trong còn có vô số khí tức hỗn loạn. "Có vật sống, xem ra đã đến nơi rồi."

Phất Y tăng tốc độ lặn xuống, dừng lại ở lớp đất sắp chạm tới hang động, cẩn thận dò xét động tĩnh bên trong bằng thần thức.

Hỏa Linh không có ở đây, từ dao động linh khí xem ra, hẳn là đã xuyên qua từ phía bên kia của hang động.

Trong hang động có tổng cộng hai trăm mười lăm người, người thường và tu sĩ lẫn lộn, tất cả đều đã mất ý thức, nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Trong số chín mươi tu sĩ, đa số đều ở Luyện Khí kỳ tầng năm đến tầng bảy, phần còn lại là Luyện Khí kỳ tầng tám, tầng chín, chỉ có một nam tu có tướng mạo tà dị là Luyện Khí viên mãn.

Nhìn rõ dung mạo của nam tu, Phất Y không khỏi sững sờ, hầy, đây chẳng phải là kẻ thù mà kiếp trước nàng đã réo tên mấy trăm năm sao? Không ngờ lại gặp nhau ở đây theo cách này. Hì hì, vậy thì đừng trách nàng không khách sáo.