Ánh trăng đỏ rực treo lơ lửng trên bầu trời, phủ lên cảnh vật một sắc đỏ kỳ dị. Ba người Mặc Trần, Lý Tề Châu, và Tô Phong đứng bên bìa rừng, trước mặt là một ngôi làng hoang tàn, im lìm đến đáng sợ.
“Chúng ta nghỉ ở đây chứ?” Lý Tề Châu lên tiếng, ánh mắt quan sát kỹ từng ngóc ngách của ngôi làng.
“Không ổn. Nơi này có gì đó rất không đúng,” Tô Phong trầm ngâm. Hắn lật chiếc quạt ngọc trong tay, như một thói quen khi cảm nhận nguy hiểm.
“Không đúng hay không, chúng ta cũng phải tìm nơi nghỉ qua đêm. Đi tiếp trong rừng giờ này rất nguy hiểm,” Mặc Trần nói, giọng lãnh đạm nhưng cương quyết.
Họ bước vào làng. Đường làng nhỏ hẹp, những ngôi nhà lụp xụp đứng xiêu vẹo, cửa sổ bịt kín bằng vải rách. Tất cả toát lên vẻ u ám, chết chóc.
[Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ]
Khi ba người tiến sâu vào làng, một bóng dáng nhỏ bé từ trong góc tối chạy vụt ra, nhanh như chớp, nhưng Lý Tề Châu đã kịp vung đao ngăn lại.
“Là một đứa bé!” Tô Phong kêu lên.
Trước mặt họ là một cô bé chừng mười tuổi, tóc tai rối bù, quần áo rách nát. Đôi mắt cô bé mở to, đầy hoảng sợ, nhưng lại không có tiếng khóc nào phát ra.
“Chúng ta không làm hại ngươi. Đây là làng của ngươi sao?” Mặc Trần nhẹ giọng hỏi.
Cô bé không trả lời, chỉ run rẩy chỉ tay về phía cuối làng.
“Cái gì ở đó?” Lý Tề Châu nhíu mày.
Nhưng cô bé không nói thêm, chỉ quay người chạy mất, biến vào bóng tối.
[Bí Ẩn Trong Ngôi Làng]
“Hắn đã từng nói rằng ngôi làng này từng rất đông đúc, nhưng bây giờ chẳng còn gì ngoài đổ nát. Có khi nào đây là nơi liên quan đến lời nguyền Huyết Thạch không?” Tô Phong đoán.
“Có thể,” Mặc Trần gật đầu. “Chúng ta cần thận trọng. Có thứ gì đó ở đây, và nó không thân thiện.”
Họ tiếp tục đi đến cuối làng. Một ngôi nhà lớn, khác hẳn những ngôi nhà khác, hiện ra trong màn sương.
“Kẻ mạnh nhất thường ở nơi nổi bật nhất,” Lý Tề Châu nói, tay đặt lên chuôi đao.
“Đúng vậy. Và nguy hiểm nhất cũng thường ở đó,” Tô Phong đáp, ánh mắt cảnh giác.
Cánh cửa gỗ mục nát phát ra tiếng kêu cọt kẹt khi họ bước vào. Bên trong tối đen như mực, chỉ có ánh trăng đỏ len lỏi qua những kẽ hở.
“Cẩn thận!” Mặc Trần nói khẽ.
Đột nhiên, từ trên cao, một loạt những sợi dây đỏ như máu lao xuống. Tô Phong nhanh tay mở quạt, tạo một cơn gió mạnh cản chúng lại.
Nhưng những sợi dây này không phải dây thường. Chúng như có ý thức, quấn lấy cánh quạt của Tô Phong, kéo hắn về phía sau.
“Đừng để chúng chạm vào người!” Mặc Trần hét lên, tung một đường kiếm, chém đứt những sợi dây.
Lý Tề Châu dùng đao chém liên tục, nhưng càng chém, những sợi dây càng xuất hiện nhiều hơn.
“Có thứ gì đó điều khiển chúng!” Tô Phong nói lớn, thoát khỏi đám dây một cách khó nhọc.
Họ đồng loạt nhìn lên, và trong ánh sáng nhợt nhạt của trăng đỏ, một hình bóng xuất hiện.
[Kẻ Đứng Sau Màn]
Đó là một người phụ nữ, toàn thân khoác áo dài đỏ thẫm, khuôn mặt đẹp đến ma mị, nhưng đôi mắt lại vô hồn.
“Các ngươi là những kẻ dám phá hủy Huyết Thạch?” Giọng nói của nàng vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí.
“Ngươi là ai?” Mặc Trần hỏi, ánh mắt không rời khỏi thanh kiếm.
“Ta? Ta là người gìn giữ dòng máu của Huyết Tộc, và các ngươi đã phạm vào đại tội.”
Nàng giơ tay lên, những sợi dây đỏ lại xuất hiện, nhưng lần này chúng chuyển động như những con rắn, lao đến từ mọi hướng.
“Cẩn thận!” Mặc Trần hét lên, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng rực rỡ, chém đứt tất cả những sợi dây lao về phía hắn.
Nhưng người phụ nữ không hề nao núng. Nàng cười nhạt, rồi bắt đầu tung ra những chiêu thức kỳ dị, vừa nhanh vừa nguy hiểm.
[Trận Chiến Khốc Liệt]
Lý Tề Châu và Tô Phong phối hợp tấn công, nhưng mỗi chiêu của nàng đều như đã được dự đoán trước. Nàng né tránh dễ dàng, rồi phản công bằng những đòn đánh bất ngờ, ép hai người phải liên tục lùi lại.
Mặc Trần lao lên, tung một chiêu mạnh mẽ, nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng đã lách người sang bên, khiến chiêu thức của hắn rơi vào khoảng không.
“Quá nhanh!” Lý Tề Châu thốt lên.
“Không, không chỉ là nhanh. Nàng ta đang dùng thuật thôi miên để làm chúng ta mất tập trung!” Tô Phong nhận ra.
Mặc Trần lập tức nhắm mắt lại, dùng nội lực tập trung vào thính giác.
“Ngươi không thể đánh lừa ta!”
Hắn tung ra một chiêu kiếm mạnh mẽ, nhắm thẳng vào người phụ nữ.
Nàng không kịp né tránh, bị đường kiếm sượt qua vai, máu chảy ra thấm đỏ tà áo.
“Các ngươi... giỏi lắm!” Nàng cười lạnh, rồi biến mất vào bóng tối, để lại một câu nói cuối cùng:
“Đây chưa phải là kết thúc. Các ngươi đã mở ra cánh cửa đến địa ngục, và không thể quay lại được nữa.”
[Dấu Hiệu Sắp Đến]
Khi người phụ nữ biến mất, mọi thứ trong ngôi nhà cũng tan biến theo, như một ảo ảnh.
“Chuyện gì vừa xảy ra?” Tô Phong hỏi, giọng vẫn còn hoảng hốt.
“Chúng ta vừa đối đầu với một kẻ liên quan đến Huyết Tộc. Nhưng nàng không phải kẻ cuối cùng,” Mặc Trần nói, ánh mắt lạnh lùng.
“Còn bao nhiêu điều chúng ta chưa biết?” Lý Tề Châu thở dài.
“Có lẽ rất nhiều. Nhưng dù là gì, chúng ta phải tiếp tục. Đây không chỉ là hành trình, mà là sứ mệnh.”
Ba người rời khỏi ngôi làng, mang theo những vết thương mới, nhưng cũng là quyết tâm lớn hơn. Phía xa, ánh trăng máu dần nhạt màu, báo hiệu một ngày mới, nhưng cũng là những thử thách mới đang chờ đợi.