Chương 37: Phong thủy luân chuyển

"Phong thủy luân chuyển." Nàng ta vươn tay, bóp lấy cằm Lê Phù, ánh mắt độc địa: "Những ngày tháng tốt đẹp của ngươi hết rồi."

Lê Phù cúi mắt nhìn tay nàng ta.

Sau đó, bình thản gạt ra: "Vậy sao? Phong thủy luân chuyển thế nào… có phải là đến lượt các ngươi đi chết rồi không?"

Ánh mắt Hoa Nguyệt sắc lên, một luồng linh khí quấn quanh tay nàng ta.

Lê Phù không né không tránh, rút khăn tay ra lau cằm, rồi ném khăn đi, đôi mắt đen kịt sâu không thấy đáy bình thản nhìn nàng ta.

… Chính là cậy rằng nàng ta không thể ra tay với nàng!

Hoa Nguyệt hít một hơi thật sâu, luồng linh khí trên tay biến mất, nàng ta cười lạnh: "Chẳng phải ngươi chỉ cậy rằng Đồ Trân Trân không thể trực tiếp ra tay với Đồ Tiên thôi sao?"

Nói xong, nàng ta nắm lấy cổ tay Lê Phù, lôi nàng ra đến cửa Đông Cung.

Hôm qua chuyện về Đồ gia được lan truyền, những người dân phẫn nộ đã vây xem Đông Cung.

Hôm nay Thái tử vừa bị phế, người đến lại càng đông hơn.

"Thái tử bị phế rồi, ác nữ Đồ Tiên cũng phải chịu trừng phạt."

"Đúng vậy, người Đồ gia đều là ma quỷ, hại chết vô số người, tất cả đều xuống địa ngục đi!"

"Bắt Đồ Tiên ra đây!"



Hoa Nguyệt lôi Lê Phù ra đến cửa, lớn tiếng hét lên: "Chư vị, đây chính là ác nữ Đồ Tiên."

Bên ngoài, trong phút chốc im phăng phắc.

Hoa Nguyệt tiếp tục: "Thái tử đã bị phế, Phế Thái tử phi cũng đã thành thứ dân, mọi người muốn xử trí thế nào thì cứ xử trí!"

Lời vừa dứt, vô số gương mặt nổi lên sự phẫn nộ, sự im lặng lập tức biến thành huyên náo.

"Gϊếŧ nàng ta!"

"Đúng, gϊếŧ nàng ta!"



Khóe miệng Hoa Nguyệt nhếch lên, nàng ta quay đầu nhìn Lê Phù, không giấu được vẻ đắc ý.

Thấy chưa, nàng ta không ra tay, tự khắc có người ra tay.

Lê Phù lại đột nhiên lên tiếng: "Chư vị, ta là Đồ Tiên, nhưng ai cũng biết ta không phải con ruột của Đồ gia. Vị này tên là Đồ Trân Trân, mới là nữ nhi thật sự của Đồ gia, tại sao các vị không tấn công nàng ta?"

Giọng nàng không lớn, nhưng mỗi một chữ đều khiến người ta nghe rõ, cũng khiến người ta lọt tai.

Mọi người sững sờ.

"Hơn nữa các vị hãy nhìn bộ mặt của nàng ta đi, xem ai trong chúng ta mới giống ác nữ hơn? Vẻ mặt này của nàng ta, có giống người vừa mất cả gia đình không? Có giống như là… đã gϊếŧ cả gia đình không?"

Lê Phù xòe tay ra, ánh mắt vô tội: "Đương nhiên, nàng ta chắc chắn sẽ không gϊếŧ cả gia đình rồi, vậy liệu có phải là người Đồ gia vẫn chưa chết không?"

Mọi người lại một lần nữa sững sờ.

Họ bất giác nhìn Đồ Tiên, rồi lại nhìn Đồ Trân Trân…

Một người áo trắng tung bay, trông có vẻ yếu đuối.

Một người mặc hoa phục màu lam, phô trương xa xỉ, mặt mày đắc ý, hơn nữa cái dáng vẻ cao cao tại thượng, coi thường mọi người đó, đúng là không giống người tốt.

"Bọn họ đều họ Đồ, đều đáng chết!" Có người hét lên.

Lê Phù thấy có người cầm lấy quả trứng thối, liền nhanh nhẹn đứng ra sau lưng Đồ Trân Trân, vừa vặn dùng cơ thể nhỏ bé của nàng ta để che chắn hoàn toàn.



"Bốp!"

Trứng thối đập vào người.

Một mùi hôi thối nồng nặc ập đến, Hoa Nguyệt còn chưa kịp hoàn hồn, bộ y phục hoa lệ đã dính đầy vết bẩn, cái mùi đó gần như có thể khiến người ta ngất đi.

Nàng ta kinh ngạc cúi đầu, vết bẩn trên vạt áo hiện rõ mồn một trong mắt.

Lê Phù!

Lũ người phàm đáng ghét này!

Trong phút chốc, nàng ta vừa tức giận, vừa bực bội, lại vừa căm hận.

Giây tiếp theo, trứng thối, rau củ nát đều bị ném tới, vì Lê Phù đứng sau lưng nàng ta, nên tất cả những thứ này đều bay về phía nàng ta.

Cơ thể nàng ta run lên, hai tay từ từ giơ lên, linh khí dao động trong lòng bàn tay, ánh mắt sắc lên, tràn đầy sát khí lạnh như băng. Tất cả đi chết đi!

Vụt…

Trước khi nàng ta ra tay, một bóng người lóe lên, nắm lấy cổ tay nàng ta, tay vừa giơ lên, những thứ hổ lốn kia liền rơi hết xuống đất.