Lê Phù nhướng mày, quay đầu nhìn nàng ta, nhếch môi: "Xem ra ngươi lại có tinh thần rồi nhỉ? Vậy thì đi giặt quần áo đi."
Hoa Nguyệt: "???"
Nàng ta trợn to mắt: "Ngươi bắt ta đi giặt quần áo cho người phàm ư? Ngươi càn rỡ…"
Nàng ta là tu tiên giả, lại phải đi giặt quần áo cho người phàm?
Lê Phù lạnh mặt ngay tức khắc, vẫy tay: "Lôi nàng ta đi. Giặt xong mới được ăn cơm, để nàng ta tự nhóm lửa nấu cơm."
Lời vừa dứt, đám người hầu Đồ gia liền lôi Hoa Nguyệt đang nghiến răng nghiến lợi đi.
… Lúc này, Đồ gia đã thay chủ.
Bất Vọng ghé lại gần, nhón một quả nho cho vào miệng, giọng nói không rõ ràng: "Ta thấy nàng ta sắp không chịu nổi nữa rồi, chắc sẽ tìm cách rời khỏi thế giới oán quỷ thôi..."
Đến lúc đó, sẽ bớt đi một người mang thiên mệnh truy sát nàng.
Lê Phù lấy quả nho từ tay hắn, khẽ nhướng mày: "Nàng ta sẽ không đi đâu, nàng ta muốn gϊếŧ ta."
Mà muốn gϊếŧ nàng thì phải nhẫn nhịn.
Bất Vọng liếc nhìn quả nho đó, rồi lại lẳng lặng cầm một quả khác lên cho vào miệng, chép miệng một tiếng: "Nhưng mà, chiêu này của ngươi đúng là độc thật, đúng là gϊếŧ người phải gϊếŧ cả tâm."
Ánh mắt Lê Phù không một gợn sóng.
Hoa Nguyệt luôn miệng nói tiên nhân với người phàm, luôn ra vẻ bề trên, vậy thì nàng sẽ để cho nàng ta ăn đồ của người phàm, giặt quần áo của người phàm, làm những việc mà người phàm phải làm…
Nếu nàng ta không thấy những việc này có gì ghê gớm, thì sẽ không khó chịu.
Nếu nàng ta ghê tởm người phàm đến cực điểm, vậy thì những ngày tháng này… chính là sự hành hạ đau khổ nhất.
Tiếc là, Trầm Tiêu hóa thân thành Lý Trường Hận, lại là một tu tiên giả, nên nàng không có cách nào ép buộc hắn ta làm bất cứ điều gì.
Lê Phù như nghĩ đến điều gì đó, đứng dậy:
"Đi thôi, đến lúc xem "Lý Trường Hận" đã tiến triển đến đâu rồi."
…
Trầm Tiêu chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn ta muốn gϊếŧ Quỷ Sát Chi Chủ, nên chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn, hắn ta biết Hoa Nguyệt cũng sẽ nhẫn nhịn.
Hoa Nguyệt không ngốc, tuy ngoài miệng nóng nảy, dễ tức giận, nhưng khi liên quan đến đại sự của bản thân, nàng ta luôn đưa ra lựa chọn có lợi nhất.
Giận dỗi nhất thời và việc gϊếŧ Quỷ Sát Chi Chủ, chẳng có gì phải đắn đo cả.
Vì vậy, để không xảy ra biến cố, hắn ta cứ thuận theo diễn biến của thế giới Đồ Tiên mà làm.
Đối phương dù sao cũng là Quỷ Sát Chi Chủ có thể diệt thế, dù bọn họ có Tru Sát Kiếm trong tay, e rằng cũng không dễ dàng gϊếŧ được.
Nhưng Lê Phù lại tự biến mình thành Đồ Tiên, đây chính là cơ hội tốt nhất để gϊếŧ nàng.
Tuyệt đối không thể bỏ lỡ!
Trầm Tiêu thuận theo diễn biến mà tiếp cận hoàng cung, đến gần hoàng đế, mê hoặc ông ta, biến ông ta thành con rối của mình, làm một vị hôn quân họa quốc hại dân.
Con rối đương nhiên không thể tự hạ lệnh, nên rất nhiều chuyện đều do hắn ta ở phía sau điều khiển.
"Cứ làm theo những gì viết trên này." Hoàng đế bù nhìn đưa tấu sớ cho đại thần.
Dù muốn làm hôn quân, nhưng trong triều không phải không có quan tốt.
Vừa lướt qua nội dung trên tấu sớ, cả triều văn võ đều biến sắc, kinh hãi vô cùng.
Thừa tướng càng thêm khẩn thiết nói:
"Bệ hạ, vạn vạn lần không được! Nếu làm theo những điều trên, bá tánh sẽ…"
Trầm Tiêu điều khiển hoàng đế ngắt lời ông: "Đi hạ lệnh đi."
Hắn ta chỉ muốn thúc đẩy diễn biến của thế giới, hoàn toàn không muốn nhiều lời.
Thừa tướng còn định nói gì đó, Trầm Tiêu đã từ phía sau bước ra, phất tay một cái, Thừa tướng liền mơ màng nhặt tấu sớ lên, tuân lệnh:
"Vâng."
Các đại thần lần lượt đi ra ngoài.
Trầm Tiêu đang định rời khỏi hoàng cung để đi tìm Hoa Nguyệt.
Ngoài đại điện, một nữ tử áo trắng từ từ bước vào.
Dáng vẻ nàng quen thuộc, Trầm Tiêu bất giác dừng bước, nhìn về phía nàng.
Đợi người đến gần, hắn ta mới phát hiện trên tay đối phương đang cầm chính tờ tấu sớ ban nãy!