Chương 3: Vừa bắt đầu đã chết (3)

Người kia nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập tràn hy vọng của Lê Phù, đột nhiên cười nói: “Được.”

Hắn vươn tay về phía nàng, nắm lấy cổ tay rồi kéo nàng ra...

“Vậy ta sẽ đưa ngươi ra ngoài, đưa ngươi đến nơi có thể tố cáo tiên nhân.”

Thang mây dài dằng dặc không thấy điểm cuối, ngoảnh đầu lại cũng chẳng nhìn rõ lối về, chỉ có cái lạnh thấu xương.

Lê Phù bám chặt lấy thang mây, bò lê từng chút một leo lên.

Thân thể bị đè nặng đến mức không đứng dậy nổi, chỉ có thể bò lê trên bậc thang ngọc. Từ lúc đặt chân lên thang mây, dường như có ngàn cân đè nặng, những cơn cuồng phong thỉnh thoảng thổi qua có thể hất văng người đi.

Nàng không biết mình đã leo bao nhiêu năm, cũng không thấy được điểm dừng.

Nhưng nàng buộc phải đi lên.

Bên trên là Cửu Tiêu, là nơi các trưởng lão của đại tông môn chủ trì sự vụ các giới, là đỉnh cao của Tu chân giới, là nơi có thể tố cáo tiên nhân!

Người kia nói, người phàm và oan hồn muốn lên Cửu Tiêu chỉ có một con đường duy nhất... Vân Thê.

Chỉ có leo lên đến đỉnh Vân Thê mới có thể lên được Cửu Tiêu, gặp được các vị tiên nhân chủ trì công đạo.

Áp lực ngày một nặng nề hơn, càng lên cao, cuồng phong càng lớn, cái lạnh thấu xương càng dữ dội, và số người leo trên Vân Thê ngày càng ít đi.

Những người còn sót lại càng thêm tuyệt vọng, tiếng kêu gào thảm thiết.

Một thư sinh hét lên: “Ta bị kẻ khác chiếm mất công danh, khắp Vũ Quốc không một nơi nào có thể kêu oan. Quan trường vẩn đυ.c, sưu cao thuế nặng, bá tánh lầm than, ta chỉ nói một câu công bằng liền bị truy sát đến tận đây, cầu xin tiên nhân cứu ta!”

Rất nhanh, hắn ta đã tụt lại phía sau, không leo lên nổi nữa.

Một nữ tử lăn từ trên xuống, máu tươi văng tung tóe, giọng khản đặc:

“Độ Huyện ngày ngày cung phụng Thái Ngộ Môn, nay ôn dịch hoành hành, Độ Huyện mười phần không còn lấy một, cầu tiên nhân cứu Độ Huyện, trị ôn dịch!”

Nàng ta lăn dọc theo Vân Thê, cuối cùng cũng tắt tiếng.

“Đại Hiển Quốc có yêu đạo, bắt đồng tử luyện đan, cầu tiên nhân cứu hài đồng!”

“Cảnh Quốc ngày ngày thờ phụng tiên nhân, hương khói không dứt, nay Cảnh Quốc chiến loạn, cầu tiên nhân xuất sơn, dẹp yên chiến sự!”

“Cầu tiên nhân…”

...

Người càng lúc càng ít, tiếng nói cũng thưa thớt dần.

Một lão nhân đã không leo nổi nữa, quỳ trên những bậc thang xa tít không thấy đỉnh, trán đập vào bậc đá, máu tươi văng ra, cảnh tượng hãi hùng. Lão đập đầu liên tục, bi thương hét lên...

“Thương Liêu Quốc lụt lớn, nhấn chìm bốn huyện mười sáu thôn! Lũ lụt không ngừng, người chết đói đầy đường, phải đổi con cho nhau mà ăn, cầu tiên nhân cứu ta! Cầu tiên nhân cứu lấy Thương Liêu!”

“Cầu tiên nhân cứu giúp bá tánh Thương Liêu!”