Chương 6

Cố Uyển không muốn để cho tôi biết cô ấy phải trả giá gì, mới để cho ba mẹ tôi gật đầu.

Anh trai tôi dường như biết một chút, nhưng cũng im lặng.

Theo quan điểm của họ, tôi chỉ cần trở thành một đứa trẻ vô lo vô nghĩ.

Có một ngày khi tôi và Cố Vân đi hẹn hò.

Nhìn thấy anh họ Thẩm An Châu của tôi vác một người thanh niên đi ngang qua, người thanh niên này vừa vỗ lưng Thẩm An Châu vừa giận dữ mắng: "Thẩm An Châu! Mẹ nó, anh không phẩm chất đạo đức!"

Thẩm An Châu dừng một chút, đôi mắt phía sau cặp kính mắt gọng vàng trở nên u ám: "Tạ Nghiên Trần, sự kiên nhẫn của anh với em có hạn."

Tôi: "Chị Cố Vân, bọn họ..."

Tin tức của Cố Vân rất nhanh chóng: "Đại khái là Tạ Nghiên Trần lại đến quán bar làm một số chuyện không nên làm. Không sao, phạt một lần là được còn một lần không được thì hai lần"

Tôi: "Chị Cố Vân, chị đen tối quá rồi."

Tôi nghe người khác nói rằng chỉ cần ở trên đỉnh đu quay hôn người mình yêu thì hai người sẽ không bao giờ xa cách.

Cho nên tôi muốn dẫn Cố Vân đi cùng.

Hẹn hò với nhau nhiều lần như vậy, tôi vẫn chưa từng ngồi đu quay với cô ấy!

Những người đến đây chơi đu quay đều đi theo cặp.

Rất nhanh liền đến lượt tôi và Cố Vân.

Ngồi trong cabin nhỏ trong suốt với người mình thích khiến tôi có chút hồi hộp và lạ lẫm.

Cố Vân ngồi đối diện tôi.

Đúng lúc này, âm nhạc vang lên.

“Đuổi theo đuổi theo cao cao thấp thấp.

Hít một hơi thật sâu sau đó nắm tay nhau.

Trong sự ngọt ngào không còn sợ cao.”

......

Vòng đu quay từ từ tăng lên.

Các vật thể trên mặt đất dần trở nên mờ nhạt.

Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn bắt đầu sáng lên.

Ánh đèn của thành phố chói lọi và rực rỡ.

Đẹp, rất đẹp.

“Khi sinh mệnh giống như lưu luyến trên đu quay.”

Hạnh phúc nhất có thể được hôn nhau trước bầu trời đầy sao bất cứ lúc nào.

Nơi kinh động nhất vẫn có thể ôm nhau với bạn.

Giống như trong trò chơi quên đi mức độ nặng nhẹ. 】

......

Sắp tới điểm cao nhất.

Cố Vân đưa tay ôm lấy bả vai tôi, khẽ nâng cằm tôi lên.

Một nụ hôn ấm áp mềm mại rơi trên môi tôi.

Đôi mắt Cố Uyển là loại mắt phượng rất đẹp, bình thường đều mang theo vẻ lạnh lùng không gợn sóng, chỉ khi nhìn về phía tôi mới có thể gợn lên ý cười.

Tôi thấy rõ sự hình bóng tôi phản chiếu trong mắt cô ấy.

Ánh trăng dịu dàng chiếu xuống làm sáng rực cả một vùng đất.

Cùng với động tác dịu dàng dàng mà lưu luyến của cô ấy.

Cabin khép kín.

Hai bóng người chẳng thể phân biệt được ai với ai.

“Dù cho dọc đường ngoài ý muốn trật đường ray.

Có nhiều người theo ta đong đưa.

Thời gian dài đằng đẵng trôi qua, hai người quyến luyến nhau ở trên đu quay.”

......

Đầu tôi nhẹ nhàng dựa vào vai Cố Vân.

Tôi hỏi: "Cố Vân, chị có nguyện vọng gì không?"

Cố Vân không chút do dự nói: "Đương nhiên là chị muốn ở cùng một chỗ với em mãi mãi."

Tôi lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ và nhẹ nhàng mở ra.

Nắm lấy tay Cố Vân, dưới ánh mắt kinh ngạc chậm rãi mà kiên định đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón giữa của cô ấy.

Tôi chăm chú nhìn cô ấy, khóe môi khẽ nhếch lên giọng nói nhẹ nhàng: "Cố Vân, em yêu chị.”

"Quãng đời còn lại mong Cố đại tiểu thư chỉ giáo nhiều."

Mặt trời biến lặn xuống để lại một vệt dài màu cam, gió đêm cũng đắm mình vào tình yêu chân thành.

Tôi cũng vậy.