Giờ đối mặt với quả cầu ngà voi từng làm nàng hao tốn một năm tâm huyết, thần sắc Tạ Vân Sơ lại bình tĩnh đến gần như vô cảm.
“Nếu đã khắc xong rồi thì mang bán đi.”
“Cái... cái gì?” Hạ An ngỡ ngàng, không dám tin vào tai mình.
Khâu cuối cùng trong quá trình chế tác là khắc tên Vương Thư Hoài lên quả cầu sứ. Nhưng giờ việc đó cũng không cần nữa. Dù nàng đã khắc được chữ “Sơ” bên trong nhưng việc trùng tên trùng họ trong thiên hạ rất nhiều, ai mà đoán được đó là tên nàng. Huống hồ nàng khắc rất kín đáo, nên người thường khó lòng phát hiện được.
Tạ Vân Sơ gằn từng tiếng: “Không sai, đem bán đi.”
Nàng ngửa mặt, đón lấy nắng xuân bên hiên, rồi nở nụ cười rạng rỡ: “Đem bán đổi lấy ít bạc, rồi chúng ta mua tổ yến bồi bổ thân thể.”
Hạ An chớp mắt mấy lần, tính tình nàng vốn hồn nhiên lại chân chất. Nếu Tạ Vân Sơ đã quyết, nàng là thị nữ, cũng không dám cãi lời.
Nhìn ánh mắt kiên định của Tạ Vân Sơ, Hạ An không còn do dự nữa, nàng mỉm cười đáp ứng: “Dạ, nô tỳ sẽ nhờ Lâm thúc đem bán quả cầu này. Món đồ tinh xảo như vậy, không chừng có thể đổi lấy không ít bạc đó.”
Hạ An cầm quả cầu ra cửa, lại vô tình đυ.ng phải Xuân Kỳ trở về từ chỗ quản sự phát tiền tiêu hàng tháng. Sau khi nghe rõ sự tình, Xuân Kỳ bị dọa đến biến sắc.
Nàng vội vã vào phòng tìm Tạ Vân Sơ. Thấy chủ tử đang ngồi dưỡng thần bên cửa sổ, nàng liền bước nhanh đến, quỳ sụp trước mặt Tạ Vân Sơ: “Chủ nhân, xin ngài nói rõ cho nô tỳ, chuyện này là thế nào vậy?”
Tâm tư Xuân Kỳ vốn tinh tế thận trọng, lại lớn lên cùng Tạ Vân Sơ, nên tình cảm hai người càng sâu đậm. Tạ Vân Sơn có thể qua loa đối phó với mọi người, nhưng lại không thể qua mặt nàng ấy.
Tạ Vân Sơ kéo nàng dậy, nghiêm túc giải thích: “Nói ra chỉ sợ ngươi không tin, nhưng mấy ngày nay ta cứ liên tục gặp ác mộng. Trong mơ, ta thấy mình vì lo liệu tiệc mừng thọ cho thái thái mà vất vả quá độ, rồi sinh bệnh. Cuối cùng bệnh tình nguy kịch, ta không sống được bao lâu nữa.”
Xuân Kỳ nghe vậy thì tái mặt. Nàng ngẫm nghĩ việc chủ tử xưa nay luôn tận tụy gánh vác việc trong phủ, không ngại vất vả vì người khác, thành ra lao lực ngã bệnh như trong mộng không phải không có khả năng. Nghĩ đến đó, sắc mặt nàng trầm hẳn xuống.
Tạ Vân Sơ nói tiếp: “Còn đáng sợ hơn nữa, ta mơ thấy Lục thị đưa Tạ Vân Tú vào Vương phủ, với mưu đồ gả cho Nhị gia làm kế thất sau khi ta bệnh chết. Tuy chỉ là giấc mộng, nhưng cũng là điềm báo xui xẻo. Xuân Kỳ à, Vân Tú chỉ nhỏ hơn ta hai tuổi, mà ta đã xuất giá gần hai năm rồi, theo lẽ thường nàng ấy cũng nên đính hôn rồi chứ. Vậy mà nàng ấy vẫn ở mãi trong thư viện mấy năm nay mà không chịu về nhà. Ngươi thử nghĩ kỹ lại xem, điều đó có hợp lẽ hay không?”
Nghe đến đây, Xuân Kỳ tức đến nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ mắng: “Lục di nương là loại thϊếp thất không ra gì, còn dám đánh chủ ý lên người tiểu thư. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Xuân Kỳ vẫn tiếp tục mắng chửi, song Tạ Vân Sơ chẳng còn nghe lọt tai nữa. Trong đầu nàng chỉ văng vẳng câu “Lục di nương” kia.
Lục di nương?
Phải rồi... hiện tại là tháng ba, năm Thiên Hy thứ tám. Lục di nương vẫn chưa được nâng lên làm chính thất.
Vừa nghĩ tới đó, nàng bỗng chấn động, ngồi bật dậy, nắm chặt tay Xuân Kỳ, run giọng hỏi: “Còn mấy ngày nữa đến tiệc mừng thọ của phụ thân ta?”
Đời trước, chính trong tiệc mừng thọ của phụ thân, Lục di nương được nâng làm chính thất.
Hình như... cũng là vào năm Thiên Hy thứ tám.
“Mồng ba tháng tư, còn nửa tháng nữa thôi.” Thấy sắc mặt Tạ Vân Sơ khi thì đỏ bừng, khi thì trắng bệch, Xuân Kỳ lấy làm lạ, bèn hỏi: “Không phải ngài đã chuẩn bị xong lễ vật rồi sao? Cô gia và lão gia nhà chúng ta sinh nhật gần nhau, ngài luôn chuẩn bị quà tặng cho hai vị cùng lúc.”