Chương 8

Nếu nàng và Vương Thư Hoài ly hôn, với bản tính của mẹ con Lục thị, khó tránh khỏi việc bọn họ sẽ tìm cách đưa Tạ Vân Tú vào phủ.

Vương gia sẽ không để nàng đưa Kha tỷ nhi đi, bánh xe thời gian lại lăn đến cửa ải kiếp trước, nàng tin Vương Thư Hoài sẽ lựa chọn giống như vậy, sẽ chọn Tạ Vân Tú có quan hệ huyết thống gần gũi với Kha tỷ nhi.

Tương lai, Vương Thư Hoài sẽ lên làm Thủ phụ, nàng không thể để mẹ con Lục thị được lợi.

Tạ Vân Sơ rầu rĩ nửa ngày, lòng vẫn không nguôi. Bình tâm lại, nàng bắt đầu cân nhắc cuộc hôn nhân này.

Bỏ qua chuyện trong lòng hắn không có nàng thì phu quân này văn võ song toàn, có thể cho con một tương lai tốt, đối ngoại có thể bảo vệ nàng, đối nội không can thiệp việc nhà, xem như một người cộng sự xứng chức.

Nếu nàng gả cho người khác, lại phải lo lắng qua ngày, chi bằng ở lại Vương gia, ít nhất nàng biết ở đâu có hố, đâu là đường bằng phẳng.

Tạ Vân Sơ cười thầm.

Kiếp này đến lượt nàng xem hắn như một công cụ. Còn cha mẹ chồng, nàng sẽ không hầu hạ nữa. Việc nhà cũng phải bỏ đi.

Nàng chỉ cần chăm sóc thân thể, tích cóp chút gia sản, làm một người nhàn hạ giàu sang, sống lâu trăm tuổi, sống tốt hơn tất cả bọn họ.

Tạ Vân Sơ nghĩ thông suốt, lòng bỗng nhẹ nhõm.

Chuyện đêm qua ồn ào rất lớn, những người thân cận đi theo nàng từ Tạ gia đều sợ hãi, lại lo lắng nàng bị bệnh, ai nấy đều không yên lòng.

Tạ Vân Sơ có bốn nha hoàn lớn, Xuân Kỳ, Hạ An, Thu Tuy, Đông Ninh. Lâm ma ma trước khi đi, dặn dò Hạ An, người thường ngày khéo nịnh nọt nhất, ở lại hầu hạ nàng. Hạ An lén lút cắm hoa ở gian ngoài, thỉnh thoảng liếc vào phòng trong. Thấy sắc mặt chủ tử khá hơn, nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rửa tay, bưng một món bảo bối vui vẻ bước vào phòng.

"Chủ tử, quả cầu bằng ngà voi [1] này chỉ còn bước cuối cùng là hoàn thành. Hôm qua chủ tử còn dặn dò nô tỳ là hôm nay nhắc chủ tử hoàn thiện." Nàng vui vẻ nhìn những đường vân tinh xảo trên quả cầu: "Chủ tử khéo tay như vậy, chắc chắn cô gia sẽ thích."

Ánh mắt Tạ Vân Sơ dừng lại trên món đồ mà Hạ An đang cầm, khóe mắt cay cay.

Đây là một quả cầu ngà voi chạm trổ tinh xảo. Là quà tặng mừng sinh nhật hai mươi tuổi mà nàng chuẩn bị cho Vương Thư Hoài.

Ở độ tuổi thiếu nữ xuân thì, thiếu nữ Tạ Vân Sơ thầm đem lòng ái mộ Vương Thư Hoài. Tình cảm thầm kín ấy được nàng gửi gắm trong từng đường kim mũi chỉ, trong từng miếng ăn giấc ngủ mà không dám bày tỏ thành lời.

Một lần theo phu quân vào cung thỉnh an Trưởng công chúa, nàng vô tình nhận thấy ánh mắt Vương Thư Hoài dừng lại thật lâu trên chiếc quả cầu bằng ngà voi bày trên bình phong. Tâm tư tinh tế của một nữ nhân lập tức nhận ra điều khác lạ, trên đường hồi phủ nàng bèn dò hỏi trượng phu có thích món ấy không.

Sau khi nghe lời hắn xác nhận, nàng âm thầm bỏ bạc ra mua một khối ngà voi thượng hạng, rồi tự mình học hỏi tay nghề của thợ thủ công lành nghề, ngày đêm miệt mài khắc tạc một quả cầu sứ cho hắn. Không ai hay nàng đã bao lần bị đứt tay, làm hỏng mất bao bản khắc, và cũng không ít lần rơi nước mắt thất vọng. Nhưng nàng vẫn dồn hết tâm sức vào món quà này, hằng mong có thể đem đến cho trượng phu một niềm vui bất ngờ.

Thế mà khi nhận được món quà tinh xảo ấy, Vương Thư Hoài chỉ cười nhạt, rồi buông một câu "Nàng có lòng rồi!"

Ghi chú của dịch giả:

[1] Quả cầu bằng ngà voi có tên gọi là Quỷ Công Cầu còn gọi là Tượng Nha Cầu (象牙球) hay Đồng Tâm Cầu (同心球), là một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc ngà voi độc đáo, mang đậm dấu ấn thủ công mỹ nghệ Quảng Châu. Tên gọi “Quỷ Công” bắt nguồn từ kỹ thuật chạm khắc tinh xảo đến mức tưởng như không phải do con người thực hiện, mà là nhờ sức mạnh thần bí, kỳ diệu của quỷ thần.Khuê Trung Tú - Chương 8