Tạ Vân Sơ như người câm ăn thuốc đắng, khổ mà không thể nói ra, chỉ đành cười giễu Tiêu Ấu Nhiên: “Thế tử nhà ngươi cũng là người tuấn tú, nhã nhặn mà.”
Tiêu Ấu Nhiên nghe vậy thì thở dài: “Sơ Nhi, nói thật lòng, ta căn bản không để tâm hắn ngủ với ai, ta chỉ là không nuốt trôi cục tức này thôi.”
Tạ Vân Sơ liếc nàng một cái: “Nói bậy, ngươi còn chưa có con trai đâu, không thể dễ dàng buông tay đẩy hắn cho kẻ khác.”
Đúng lúc ấy, Tiêu Ấu Nhiên bỗng lộ ra vẻ mặt khó nói, đưa mắt ra hiệu, đuổi đám nha hoàn lui ra xa một chút, rồi kéo Tạ Vân Sơ lại gần, thấp giọng thì thầm: “Chuyện kia của hắn... cũng không được tốt cho lắm.”
Sắc mặt cứng đờ, hai má nóng bừng, Tạ Vân Sơ giận dữ trừng nàng: “Ngươi cái gì cũng dám nói ra miệng.”
Tiêu Ấu Nhiên nóng nảy: “Ngươi tưởng ta muốn nói chắc? Ta thật sự là nghẹn đến chết mất thôi.”
Tạ Vân Sơ đỏ mặt, dở khóc dở cười: “Còn không phải cũng là chuyện đó, còn có thể khác nhau chỗ nào?”
Tiêu Ấu Nhiên lắc đầu thở dài: “Vẫn là khác nhau, ngươi không thấy Thẩm Di ngày nào cũng mặt mày hồng hào, ta hâm mộ chết đi được.”
Thẩm Di cũng là bạn thân nhất của Tạ Vân Sơ, được gả cho một vị võ tướng. Bọn họ lớn lên cùng nhau, thân như tay chân, không giấu nhau chuyện gì.
Tạ Vân Sơ không tiếp lời.
Tính cả hai kiếp, nàng đã rất lâu không cùng Vương Thư Hoài thân mật. Kinh nghiệm phòng the vốn ít đến đáng thương, sau vì thân thể không khoẻ nên không chịu nổi, Vương Thư Hoài gần như không chạm vào nàng nữa.
Nghiêng nghiêng ánh chiều tà, Tạ Vân Sơ tự mình tiễn Tiêu Ấu Nhiên ra cửa, thong thả quay lại dạo bước trong Xuân Cảnh Đường. Kiếp trước chìm trong vòng xoáy mà không biết, giờ ngẫm lại mình và Tiêu Ấu Nhiên, không khỏi cảm khái hôn nhân rốt cuộc mang đến điều gì cho nữ nhân? Trước kia Tiêu Ấu Nhiên là một đại tiểu thư hoạt bát rộng rãi, nay lại bị những chuyện vụn vặt bức đến thành một oán phụ lắm lời.
Nàng ôm Kha tỷ nhi chơi ngoài hồ thuỷ tạ một lúc, thì gặp Đại nãi nãi phòng lớn là Miêu thị dắt theo hài tử từ Tam phòng trở về. Miêu thị có hai đứa con, một trai một gái, đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ ba tuổi, đều có thể chạy nhảy. Kha tỷ nhi ngồi trên đùi mẫu thân nhìn thấy bọn trẻ thì thích thú không thôi. Chỉ chốc lát sau, nha hoàn đến bẩm báo: “Nhị nãi nãi, ma ma nói bữa tối đã dọn xong, thỉnh ngài dùng bữa.”
Tạ Vân Sơ mời Miêu thị cùng qua dùng cơm, Miêu thị khách khí từ chối. Hai người chia tay bế con trở về phòng.
Vừa đi đến cửa tròn thì nghe nha hoàn truyền vào một tiếng: “Nhị gia đã trở lại.”
Tạ Vân Sơ hơi sững người.
Kiếp trước, mỗi lần đến ngày hẹn với Vương Thư Hoài, nàng đều tự chuẩn bị một bàn cơm phong phú, mong đợi chờ trượng phu trở về, nhưng Vương Thư Hoài không phải lần nào cũng đúng hẹn.
Hôm nay, lại đúng hẹn thật rồi.
Trong tây sương phòng, đám nha hoàn đều thu mình im lặng, cung kính, nghiêm chỉnh như dây đàn đang căng.
Vương Thư Hoài xưa nay ít lời, Tạ Vân Sơ cũng không phải người thích lải nhải, hai vợ chồng im lặng dùng bữa.
Chỉ có Kha tỷ nhi phát ra tiếng chậc chậc, vυ" nuôi ôm nàng còn Lâm ma ma đích thân mài củ mài đút cho nàng ăn, ăn đến vui vẻ liền bật cười hồn nhiên. Kha tỷ nhi ăn ngon, ăn ngoan, khiến Tạ Vân Sơ rất vui. Dường như để lấy lòng, đôi mắt tròn xoe của bé con cứ nhìn chằm chằm về phía Vương Thư Hoài. Vương Thư Hoài cảm nhận được, ngẩng đầu ôn hòa nhìn nàng.
Kha tỷ nhi được một tấc lại muốn tiến một thước, ê a giơ tay nhỏ đòi được phụ thân ôm.
Vương Thư Hoài hiếm khi mở miệng, giọng nói vẫn như mọi khi, trong trẻo dịu dàng: “Khi nào ăn xong, ta sẽ ôm con.”
Kha tỷ nhi bắt đầu vặn vẹo trong lòng vυ" nuôi, hướng về phía phụ thân giương nanh múa vuốt.