Tạ Vân Sơ kể lại mọi chuyện, Tiêu Ấu Nhiên nghe xong khẽ bật tiếng, hơi có chút sợ hãi: “Tâm tư sâu như vậy, ai biết được sẽ làm ra chuyện gì, may mà ngươi phát hiện kịp thời.”
Tạ Vân Sơ cũng không muốn nhắc nhiều đến chuyện của Lục di nương, liền đổi giọng hỏi: “Lâu rồi chưa gặp ngươi, dạo gần đây ngươi thế nào?”
Tiêu Ấu Nhiên liếc nàng: “Nói gì mà lâu không gặp? Trước đây không lâu ta còn cùng Thẩm Di đến phủ, chẳng qua ngươi bận đến chân không chạm đất, đâu có thời gian chiêu đãi chúng ta.”
Tạ Vân Sơ khựng lại, lúc này mới nhớ ra Tiêu Ấu Nhiên đang nói đến chuyện kiếp trước, trong lòng dâng lên mấy phần chua xót. Kiếp trước nàng có mấy người bạn thân tình nghĩa sâu đậm, nhưng sau khi thành thân lại vùi đầu lo việc nhà, không còn thời gian qua lại, dần dà trở nên xa cách, đến cuối cùng ngay cả một người có thể nói vài câu thật lòng cũng không còn.
Nàng áy náy kéo tay Tiêu Ấu Nhiên: “Tỷ tỷ tốt, ta sai rồi, sau này không dám nữa, về sau ngươi thường xuyên đến chơi, ta mong còn không kịp.”
Tiêu Ấu Nhiên không để bụng, chỉ thở dài uể oải: “Sơ Nhi, khi nào ngươi rảnh, đi dạo cửa hàng với ta một chuyến.”
Tạ Vân Sơ cười: “Dạo này ta nhàn rỗi, ngươi tìm ta là được. Sao đột nhiên lại muốn đi dạo cửa hàng?” Tiêu Ấu Nhiên trước giờ giống nàng, không quá bận tâm với chuyện ăn mặc.
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Tiêu Ấu Nhiên liền đầy phẫn uất. Nàng phe phẩy quạt, cười lạnh nói: “Ngươi cũng biết mẹ chồng ta, tính tình vừa hung dữ vừa cố chấp, đến chuyện trong phòng của nhi tử mà bà ta cũng không buông tay. Lần trước không biết nghe ai gièm pha là ta nhân lúc ngày nghỉ mà lôi kéo trượng phu về ngoại thư phòng, bà ta đau lòng con trai, thế là âm thầm an bài cho hắn một ả thông phòng. Ngươi nói xem, có tức không...”
Tiêu Ấu Nhiên phe phẩy cây quạt đến bay phần phật, giọng nói vẫn còn đầy oán khí chưa nguôi.
Tạ Vân Sơ vừa nghe đến đó m lập tức nhận lấy cây quạt, tự quạt cho nàng, dịu giọng dỗ: “Đừng nóng, đừng tức, có chuyện thì từ từ nói.”
Mẫu thân Tiêu Ấu Nhiên vốn hiền hòa, không thích nàng than phiền chuyện mẹ chồng nàng dâu. Trong số bằng hữu khuê phòng, Tạ Vân Sơ là người nàng thân thiết nhất, lại thêm tính tình ổn trọng, hiền lành, mỗi lần trong lòng có điều gì uất ức, Tiêu Ấu Nhiên đều thích đến tìm nàng giãi bày. Lần này cũng không ngoại lệ, lời chưa dứt đã mở luôn hộp tâm sự: “Thứ làm ta giận nhất là cái đồ khốn kiếp kia thường ngày tỏ ra săn sóc, ta thấy hắn việc gì cũng thuận theo ý mình nên mới cắn răng chịu đựng chuyện của mẫu thân hắn, nhẫn nhịn mà sống qua ngày.”
“Ngươi đoán xem? Hắn khóc lóc trước mặt ta, nói là say rượu hồ đồ mới ngủ lại bên ngoài, thề sống thề chết rằng trong lòng chỉ có mình ta. Kết quả hôm nay, ta chính mắt nhìn thấy hắn lén mua một cây kim trâm cho tiểu tiện nhân kia...”
Nói đến đây, Tiêu Ấu Nhiên gần như giận đến phát khóc: “Sơ Nhi, ngươi nói ta ngu ngốc đến thế nào? Bao nhiêu năm qua ta chịu thương chịu khó, thay hắn quản lý gia nghiệp, ăn mặc tằn tiện giúp hắn dành dụm bạc. Kết quả thì sao? Hắn trở mặt, quay lưng đem số bạc ta chắt bóp để mua trang sức cho hồ ly tinh. Không được, ta vừa nghĩ đến là thấy tức!”
“Sơ Nhi, ta nghĩ thông rồi, nữ nhân chúng ta tuyệt đối không thể để bạc vào tay nam nhân. Ngươi tích cóp được bao nhiêu, chưa biết chừng ngày mai hắn đã dâng hết cho ả nào trong mấy cái thanh lâu.”
Tạ Vân Sơ nửa thương xót nửa cảm khái: “Nói cũng đúng, ngày mai ta sẽ đi mua sắm tiêu tiền cùng ngươi.”
Tiêu Ấu Nhiên nhớ tới Vương Thư Hoài hiện giờ như mặt trời ban trưa trong triều, lại giữ mình trong sạch, không vướng vào nữ sắc, là nhân vật xuất chúng không dễ tìm. Nàng nhìn Tạ Vân Sơ, không khỏi hâm mộ: “Vẫn là ngươi có phúc, gả được một lang quân như vậy.”