Khương thị nhận được tin tức, sợ đến hoảng hồn.
Khó trách Tạ thị dám không coi bà ra gì, thì ra đã có chỗ dựa vững như núi.
Chỉ nghĩ đến ánh mắt cao ngạo uy nghi của Trưởng công chúa, Khương thị liền rùng mình, từ đó không dám nhắc đến chuyện bắt Tạ Vân Sơ hầu hạ mình nữa.
Tạ Vân Sơ như thường lệ mỗi ngày đều mang một bó hoa đến thượng phòng thỉnh an, về phần lễ nghi không bao giờ sơ suất, không để ai nắm được nhược điểm. Nhìn Đậu Khả Linh bận bịu việc vặt không ngơi tay, Hứa Thời Vi đáng thương hầu hạ mẹ chồng, nàng chỉ ném cho họ một ánh mắt thương cảm mà không thể giúp được gì, thong thả rời khỏi thượng phòng.
Mẹ chồng nàng dâu giờ đã nhìn nhau không thuận mắt, Khương thị tất nhiên cũng không lưu nàng lại thêm phiền.
Ngày Ba là sinh nhật Tạ Huy, Lục di nương đã bị nhốt không thấy mặt trời. Hôm ấy Tạ Vân Thuyền quỳ gối trước thư phòng phụ thân cầu tình cho mẫu thân. Tạ Huy mỏi mệt cả thân lẫn tâm, sai người nhắn Tạ Vân Sơ không cần hồi phủ, nhưng Vương Thư Hoài lại tự đến Tạ phủ một chuyến vào chạng vạng.
Mười mấy ngày sau đó, Tạ Vân Sơ thong dong nhàn hạ. Khi thì cùng các chị em dâu trong phủ dùng trà trò chuyện, khi thì bồi các cô nương ngâm thơ làm phú. Phụ thân nàng là Quốc Tử Giám tế tửu, từ nhỏ nàng đã được dạy dỗ thi thư cầm họa, lại có tài nữ công trù nghệ, các cô nương trong phủ đều hết sức khâm phục nàng.
Vương Thư Hoài thì vẫn đi sớm về khuya. Nhất là từ khi Tạ Vân Sơ định ra ngày tháng rõ ràng, hắn dứt khoát ở luôn tại công sở. Tạ Vân Sơ mừng vì không cần hầu hạ hắn, chỉ sai người mỗi ngày đưa một hộp đồ ăn đến nha môn.
Lâm ma ma thấy hai vợ chồng mỗi người một ngả, trong lòng ít nhiều cũng sốt ruột. Người sáng suốt đều nhìn ra được, lần trước Vương Thư Hoài cố ý ngủ lại, kết quả lại bị Tạ Vân Sơ đuổi đi. Lâm ma ma lo lắng khuyên nhủ: “Dù ngài không để tâm đến cô gia, nhưng tốt xấu cũng nên sinh cho được một đứa con. Thời gian không còn nhiều, ngài nên sớm để tâm mới phải.”
Chớp mắt đã đến ngày Mười lăm, Lâm ma ma sớm thúc giục Thu Tuy đến hầu hạ Tạ Vân Sơ rửa mặt chải đầu, nhất quyết phải ấn nàng ngồi vào ghế mây, đắp nước hoa hồng dưỡng da. Tạ Vân Sơ cũng không phản kháng, cứ để mặc cho đám nha hoàn loay hoay.
Nàng không phải vì lấy lòng Vương Thư Hoài, nàng là đang yêu thương chính mình.
Kiếp trước, gương mặt xinh đẹp ấy cuối cùng cũng chỉ còn lại dáng vẻ bà thím già nua. Kiếp này, nàng tuyệt không để bản thân giẫm lên vết xe đổ.
Một lượt dưỡng nhan xong, khuôn mặt nàng tựa như trái vải mới bóc, căng mọng sáng bóng. Lông mày cong dài, lông mi mềm mại, đôi mắt hạnh trong trẻo sáng ngời, cười lên rạng ngời, toát lên một nét diễm lệ khiến người động tâm.
Ngủ một giấc trưa ngon lành, đến giờ Thân buổi chiều, có một vị khách ngoài ý muốn đến thăm, chính là Tiêu Ấu Nhiên, nữ nhi của người dì họ của Tạ Vân Sơ.
Sau khi chào hỏi trưởng bối, Tạ Vân Sơ đón nàng ở một thuỷ tạ gần Xuân Cảnh Đường dùng trà. Thấy nàng phong trần mệt mỏi, trán toát mồ hôi, Tạ Vân Sơ trách nhẹ: “Hôm nay là ngày gì, sao không đến sớm dùng cơm trưa?”
Hai người vốn là thân thích, lại lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ, tình cảm hết sức thân thiết.
Tiêu Ấu Nhiên vừa uống trà vừa cười: “Cũng là nghe nói thân thể ngươi không khoẻ. Ban đầu ta còn nghĩ tiệc mừng thọ của biểu dượng có thể gặp ngươi, không ngờ tiệc lại huỷ, nương ta lờ mờ nghe nói trong phủ có việc, dặn ta đừng quấy rầy ngươi. Nhưng mà, ta thật sự chịu không nổi nữa, thế nào cũng phải đến thăm ngươi một lần.”
“Vị Lục di nương kia rốt cuộc làm sao vậy? Lúc trước không phải ngươi còn nói bà ta cũng không tệ sao?”