Chương 50

Mắt hạnh lấp lánh, ánh cười nhạt nhòa, không khác biệt nhiều so với ngày xưa. Thậm chí từng câu từng chữ nàng nói ra đều đánh thẳng vào tâm khảm hắn.

Vừa rồi hắn còn đang suy nghĩ, vì cân nhắc công vụ và chuyện con nối dõi, không bằng định ra quy củ với nàng. Tạ thị trước nay luôn hiền huệ, hắn đoán rằng nàng sẽ thuận theo. Nhưng lúc này, khi nàng dùng giọng điệu ôn nhu săn sóc đưa ra đề xuất giống ý mình đang cân nhắc, trong lòng hắn lại cảm thấy có chút không dễ chịu.

Hắn tự hỏi mình có nên thấy may mắn vì có một người vợ hiểu chuyện hay không.

Tâm tình Vương Thư Hoài hiếm khi xuất hiện một tia phức tạp.

Thấy hắn hồi lâu không đáp, Tạ Vân Sơ chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy, Nhị gia?”

Tựa như hắn không nên do dự.

Lời hắn định nói bị nàng đoạt trước, Vương Thư Hoài nhất thời không biết mở miệng thế nào. Hắn chậm rãi giãn mi tâm, gật đầu: “Được.”

Âm cuối ẩn một tia bất đắc dĩ không dễ phát hiện.

Nàng đã đi tới nước này, thậm chí định sẵn mùng Một, Mười lăm, là quá mức săn sóc hay là có toan tính gì đó, hắn không có thời gian suy xét sâu. Chỉ cần không vượt quá giới hạn, hắn luôn có thể bao dung, cũng không đặt nặng trong lòng.

Vương Thư Hoài xoay người rời khỏi Xuân Cảnh Đường.

Tạ Vân Sơ dựa vào tấm bình phong, duỗi thẳng cái eo dài lười nhác rồi xoay người vào phòng rửa mặt.

Nàng vốn không trông mong đề nghị của mình sẽ khiến Vương Thư Hoài lộ ra biểu cảm gì. Hắn trước nay rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt nàng, như thể nàng không đáng để hắn động tâm tư.

Mỗi tháng cùng phòng hai lần, cho đến khi hắn rời kinh thì được tổng cộng sáu lượt. Kiếp trước chính vào đoạn thời gian này, nàng mang thai Hủ ca nhi. Sau khi sinh Hủ ca nhi, nàng sẽ chủ động nạp thϊếp cho hắn, từ đó không cần phải lấy lòng hay duy trì mối quan hệ với hắn nữa.

Ở Tạ gia mấy ngày liền mệt mỏi vô cùng, Tạ Vân Sơ ăn lót dạ, tắm rửa thay y phục thoải mái, rồi chìm vào giấc ngủ.

Thư phòng.

Vương Thư Hoài khoanh tay bước vào nội thất, ám vệ theo sau dâng lên một phong mật tín. Bức thư được phong bằng sáp thịt khô, sắc đỏ như máu, từ màu niêm phong có thể thấy đây là thư tuyệt mật.

Thần sắc ngưng trọng, hắn đi đến phía sau bàn, mở chiếc hộp nhỏ trong ngăn bàn, lấy ra một lưỡi dao mỏng, nhẹ nhàng rạch lớp sáp phong, bên trong là tờ giấy trắng không một chữ. Vương Thư Hoài lấy một lọ dược vô sắc đặc chế, nhỏ vài giọt lên giấy, chữ viết bằng mực đặc nhanh chóng hiện lên rõ ràng trên nền giấy trắng. Đọc xong, giữa mày Vương Thư Hoài khẽ nhíu lại, sắc mặt nặng nề.

Ám vệ thấy sắc mặt hắn không tốt, lo lắng hỏi: “Công tử, có chuyện gì xảy ra sao?”

Vương Thư Hoài đưa thư cho hắn xem, ám vệ cúi đầu lướt nhanh qua, không khỏi bật một tiếng.

Triều đình ban lệnh tu bổ sách cổ và đo đạc lại toàn bộ ruộng đất, dẫn đến các phe phái nổi sóng ngầm. Thế lực cũ và thế lực mới tranh đấu không ngừng. Nhóm lão thần huân quý giữ chặt quy củ cũ, lo sợ cải cách tân chính gây náo loạn nên tìm cách ngăn cản. Trong khi đó, nhóm quan viên trẻ sắc bén tiến thủ thì hô vang "không phá không xây", yêu cầu lập tức bỏ đi thuế má tệ đoan, làm đầy quốc khố.

Hoàng đế cả ngày bị hai phái giáp công, khổ không nói nổi. Đúng lúc này, hào tộc Giang Nam vào kinh, hối lộ số bạc lớn cho Trưởng công chúa với ý đồ can thiệp, cản trở cải cách tân chính.

“Công tử, liệu bệ hạ có nghe theo Trưởng công chúa không?”

Vương Thư Hoài cầm phong mật tín, chậm rãi đưa tới bên cạnh chân đèn bạc, khóe môi khẽ nhếch lên một tia cười lạnh. Tia lửa lập tức lan ra thiêu đốt bức thư. Dưới ánh lửa bừng, vẻ ôn hòa khiêm tốn ở đáy mắt hắn lập tức bị xé rách, lộ ra bản chất thực sự ẩn giấu phía sau.