Chương 5

Nàng còn đang sống dở chết dở ở đây mà hắn lại vội vàng ăn mặc như con công xòe đuôi như thế.

Tạ Vân Sơ tràn ngập phẫn uất.

Vương Thư Hoài thấy vành mắt thê tử đỏ hoe, nhưng lại cố chấp không rơi một giọt nước mắt nào thì hơi kinh ngạc. Hắn căn bản không biết nàng đã gửi tin đến nha môn, càng không biết nàng lại gấp như vậy? Điều này hoàn toàn khác với sự dịu dàng hào sảng thường ngày của nàng.

Chỉ là sự kinh ngạc của hắn chỉ thoáng qua, đôi mắt nhanh chóng trở lại vẻ bình thản.

Một tháng sau ngày cưới, Tạ Vân Sơ có thai, từ đó hắn chuyển về thư phòng, đến nay đã hơn một năm.

Cưới thê tử, nối dõi tông đường là việc quan trọng hàng đầu, Vương Thư Hoài không cho rằng việc tạm thời ly thân có gì không ổn.

Sau khi sinh con, Tạ Vân Sơ bị băng huyết, cơ thể rất yếu. Vương Thư Hoài cũng không có ý định ở lại hậu viện, cho đến sáng sớm nay, mẫu thân hắn nghiêm khắc yêu cầu hắn phải thân cận với thê tử với lý do là Tạ thị đã nghỉ ngơi nửa năm, có thể tiếp tục sinh con rồi.

Vương Thư Hoài mới nhận ra con gái hắn đã được nửa tuổi.

Lúc này hắn mới trở lại Xuân Cảnh Đường.

Nào ngờ vừa bước vào đã đối mặt với sự lên án đầy oán trách thậm chí là tủi thân của Tạ Vân Sơ.

Kéo dài hương hỏa là trách nhiệm của con cháu trong nhà, cũng là chìa khóa để Tạ Vân Sơ đứng vững trong phủ Quốc Công. Hắn có thể hiểu được tâm trạng lo lắng oán trách của nàng.

Vương Thư Hoài thong thả bước đến với vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu ôn hòa: "Thật xin lỗi, ta về hơi trễ."

Dáng người cao ngất đứng bên thềm, gương mặt tuấn tú không vướng bụi trần, phong thái đĩnh đạc, tuấn nhã phiêu dật.

Nhưng lời nói ấy không làm vơi đi cơn giận của Tạ Vân Sơ, trái lại vẻ mặt bình thản kia lại khiến nàng càng đau lòng. Nàng cố nén chua xót, kiên cường hỏi: "Chàng đã biết chuyện phu nhân tính toán rồi?"

Vương Thư Hoài khựng lại, nhưng vẫn chắp tay sau lưng, nét mặt có chút khó đoán.

Lời mẫu thân nói lúc nãy chợt lướt qua tâm trí: "Tổ phụ con đã lớn tuổi, con là cháu đích tôn, ngôi vị thế tử này dù thế nào cũng phải rơi vào Nhị phòng chúng ta. Lần trước Tạ thị có thai, tổ phụ con tuy ngoài mặt không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng lại rất mong mỏi, kết quả chỉ được một nữ nhi. Hiện giờ nhân lúc còn trẻ, các con phải sớm sinh ra đích trưởng tôn, cũng để làm an lòng tổ phụ con..."

Mớ bòng bong ở phủ Quốc Công, há chỉ một đích tôn có thể gánh vác nổi? Tâm tư của mẫu thân và Tạ thị vẫn còn quá nông cạn.

Vương Thư Hoài không muốn đôi co với thê tử và mẫu thân, khẽ gật đầu: "Ta đã biết."

Trên mặt hắn vẫn là vẻ điềm tĩnh như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát. Tạ Vân Sơ giận đến muốn phát điên, sao hắn có thể trước mặt thê tử sắp chết mà nói chuyện tục huyền một cách nhẹ nhàng như thế.

Tạ Vân Sơ day day ấn đường, suýt nữa thì không thở nổi. Không, không đúng, là nàng sai rồi.

Vương Thư Hoài như thế này mới là Vương Thư Hoài mà nàng quen biết.

Dù là ở đâu khi nào, hắn luôn có thể tỉnh táo bén nhạy cân nhắc lợi hại để chọn ra lựa chọn tối ưu nhất. Tạ Vân Tú là dì của hai đứa nhỏ, tính tình ôn nhu hào phóng, hiểu chuyện động lòng người. Nàng ta đã khéo léo thân cận với đám người trong phủ, bên cạnh đó gia thế dung mạo rất xuất chúng, làm vợ kế của hắn quả thực là chọn lựa không thể chê vào đâu được.

Bọn họ vui mừng khôn xiết, nào có ai buồn hỏi ý nàng lấy một câu. Lửa giận bùng lên trong lòng Tạ Vân Sơn, nàng không thể nuốt trôi cục tức này.

Nàng nhắm mắt, lạnh lùng thốt ra hai tiếng: “Mơ đi!”

Rồi nàng xoay người trên giường, tựa như không muốn thấy Vương Thư Hoài nữa, cất tiếng nói cực kỳ vô tình xen lẫn giễu cợt: “Gấp cái gì? Để ta dưỡng bệnh đã.” Biết đâu lại khỏi bệnh được.

Chỉ cần nàng còn sống, Tạ Vân Tú đừng hòng được toại nguyện.