Chương 48

Vương Thư Hoài làm như không nghe thấy lời trêu chọc của tổ phụ, chỉ gật đầu: “Tổ phụ dạy bảo, tôn nhi ghi nhớ.”

Quốc công gia không nói nhiều, nhưng câu nào cũng ẩn ý sâu xa.

Lúc này Tạ Vân Sơ mới hiểu, hôm nay vì nàng lập công nên Quốc công gia mượn cơ hội này gõ Vương Thư Hoài, nhất thời nàng cũng không biết nên đáp lại ra sao.

Sau đó, Quốc công gia giữ Vương Thư Hoài lại nói chuyện, Tạ Vân Sơ mệt mỏi cả ngày bèn theo nha hoàn lui về Xuân Cảnh Đường.

Chạng vạng, màn sương đêm lờ mờ phủ khắp.

Tạ Vân Sơ đi xuyên qua vườn hoa cỏ rậm rạp, trở về Xuân Cảnh Đường, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc. Nàng vừa đẩy nhánh hoa ra thì thấy Lâm ma ma đang bế một em bé phấn điêu ngọc trác đứng chờ ở cổng tròn.

Kha tỷ nhi đã lâu không gặp mẫu thân, vừa thấy Tạ Vân Sơ thì khóc dữ dội hơn. Tạ Vân Sơ thương con, bất giác bước nhanh hơn. Khi đến gần mới nhìn rõ, khuôn mặt vốn tròn trịa của Kha tỷ nhi đã gầy đi chút ít, đôi mắt đen lay láy ngân ngấn nước mắt, đáng thương nhìn mẫu thân. Hài tử không ngừng vùng vẫy trong lòng Lâm ma ma.

Tạ Vân Sơ cũng thấy nhớ con, lập tức dang tay ra, hài tử không đợi nổi lập tức nhào vào lòng nàng. Tay chân bé con quấn chặt lấy mẫu thân, giống như cái kìm không chịu buông. Khuôn mặt đẫm nước mắt rúc trong lòng mẫu thân, ngửi thấy hương quen thuộc, bật lên tiếng nức nở.

Giống hệt một con mèo con đang tủi thân oán trách.

Tạ Vân Sơ bật cười.

“Thì ra Kha tỷ nhi không giỏi chịu đựng, xa mấy ngày mới biết nhớ nương.”

Kha tỷ nhi không hiểu mẫu thân nói gì, chỉ mở to đôi mắt đen lay láy, ngoan ngoãn “ừ” một tiếng.

Tạ Vân Sơ xoa đầu bé con ngốc nghếch, bế nàng vào phòng.

Nàng vốn định đặt con xuống để đi tắm rửa chải đầu, nào ngờ Kha tỷ nhi không chịu buông tay, chỉ đòi mẫu thân bế, còn cọ đầu vào lòng nàng. Tạ Vân Sơ bị nàng cọ đến ngực phát ngứa, muốn né tránh thì bé con lại còn muốn cắn qua lớp xiêm y. Nàng đã lâu không trực tiếp chăm con, nhìn bộ dạng này cũng đoán ra là đói bụng.

Tạ Vân Sơ thật sự không chống đỡ nổi, đành bế hài tử vào nội thất, nhẹ nhàng cởi vạt áo, lau sạch người rồi dỗ con bú.

Hài tử tìm được cảm giác an toàn đã lâu không có, vừa bú vừa lim dim thϊếp đi.

Bàn tay nhỏ vô thức nắm một bên ngực của Tạ Vân Sơ. Nàng cúi mắt nhìn, thẹn quá hóa giận, vừa gỡ tay con ra thì chỉ chốc lát sau lại bị kéo lại, còn nắm chặt hơn. Tạ Vân Sơ thật sự không biết phải làm sao với nàng.

Vì dỗ hài tử ngủ, trong nội thất vẫn chưa thắp đèn, chỉ có ánh nến mờ mờ bên ngoài hắt vào. Mệt mỏi suốt cả ngày, Tạ Vân Sơ ngồi trên giường Bạt Bộ, tựa đầu vào gối, cũng dần dần thϊếp đi trong mộng đẹp.

Không rõ qua bao lâu, nàng mơ mơ hồ hồ nghe thấy một tiếng ho nhẹ.

Tạ Vân Sơ theo bản năng mở mắt, thoáng nhìn thấy Vương Thư Hoài mặc áo suông màu đen, dáng người cao lớn đang đứng ngoài màn. Chắc là hắn vô tình thấy cảnh bên trong, liền buông màn xuống mới phát ra tiếng động.

Vương Thư Hoài đã nghiêng người đi, mặt Tạ Vân Sơ cũng theo đó đỏ bừng.

Nàng lập tức đặt hài tử đang ngủ say lên giường, cài lại vạt áo, giả vờ như không có việc gì bước ra nội thất.

Vương Thư Hoài đã ngồi xuống ghế bành, ngước mắt nhìn nàng.

Bốn mắt chạm nhau.

Tạ Vân Sơ lúng túng ngồi xuống ghế đối diện, tự rót cho mình một chén trà, sau đó chậm rãi điều chỉnh lại tâm trạng. Khi liếc nhìn đồng hồ nước, nàng mới hay bản thân đã ngủ mất một canh giờ.

Hai đời làm vợ chồng, Tạ Vân Sơ vẫn nắm rất rõ tính nết của Vương Thư Hoài. Vừa rồi nàng ngửi thấy mùi bồ kết trên người hắn, đoán rằng hắn đã tắm gội.

Vương Thư Hoài chắc chắn là tới để cùng phòng.

Tạ Vân Sơ biết không thể tiếp tục né tránh chuyện này. Dù sao Quốc công gia cũng đã lên tiếng nhắc nhở.