Chương 47

Như m chưa từng có chuyện gì xảy ra, Tạ Vân Sơ lãnh đạm cúi người hành lễ với bà: “Con dâu tuân mệnh.”

Khương thị nghe nàng nói giọng bình thản, chu toàn lễ nghi nên không bắt bẻ được sơ hở nào, càng không thể làm gì nàng. Bao nhiêu năm làm con dâu của Trưởng công chúa cũng chưa từng uất ức như hôm nay, bà giận đến phất tay áo bỏ đi, Đậu Khả Linh đành theo sát sau lưng.

Còn Miêu thị thì đưa Tạ Vân Sơ đến tận cửa điện Thanh Huy rồi mới đi.

Quốc công gia vừa nổi giận, giờ sắc mặt đã dịu lại. Thấy Tạ Vân Sơ vào, ông hỏi mấy câu về tình hình của Tạ Huy, biết không có gì đáng ngại mới yên tâm, bèn ôn hòa nói: “Lần trước ngươi làm điểm tâm cho tổ mẫu ngươi, bà ấy ăn xong thấy dễ chịu, hôm đó không phát bệnh nữa. Đáng tiếc hôm nay lại tái phát, ngươi mau làm thêm một mâm nữa, để ta tiện tay mang vào cung.”

Tạ Vân Sơ cúi đầu: “Cháu dâu lĩnh mệnh.”

Đã có sai vặt chờ sẵn để hỏi dược liệu. Khi Tạ Vân Sơ đến phòng bếp phía sau điện, mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ.

Tốn mất một canh giờ, nàng làm được một nồi bánh bổ huyết, ngoài ra còn viết lại đầy đủ phương thuốc và cách chế biến, giao cho Quốc công gia. Quốc công gia nhận lấy phương thuốc, lộ vẻ hài lòng: “Cháu ngoan, ngươi có lòng.”

Sau đó ông lập tức phân phó người đưa đồ vào hoàng cung.

Người bên cung Trường Xuân dâng đồ đến trước trướng của Trưởng công chúa. Cung nhân phát hiện một tờ đơn kèm theo bèn lướt đọc. Với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khâm phục, cung nhân tiến đến trước trướng hành lễ, vui vẻ bẩm: “Điện hạ, Nhị thiếu nãi nãi không chỉ tự tay làm bánh bổ huyết, mà còn viết kèm một phương thuốc, ghi rõ cách làm và cả cách dùng. Thật sự chu đáo, chăm chút từ việc lớn đến việc nhỏ. Nô tỳ có thể dựa theo đó mà làm bánh bất cứ lúc nào cho ngài dùng.”

Trong trướng hồi lâu vẫn không có động tĩnh.

Mãi một lúc sau, Trưởng công chúa mới cất giọng chậm rãi: “Nàng cũng là người thông minh, không tồi.”

Cung nhân mỉm cười, trên đời này có thể được Trưởng công chúa khen một câu “không tồi”, đếm trên đầu ngón tay cũng không được mấy người.

Cũng khó trách, Tạ thị không giấu nghề, cũng không có ý tranh công cầu thưởng mà thẳng thắn chia sẻ phương thuốc. Tính cách minh bạch như vậy quả thật hiếm thấy.

Tạ Vân Sơ xưa nay luôn hiểu rõ một đạo lý, tuyệt đối không nên giở trò khôn vặt với kẻ tâm cơ thâm sâu, đã ở ngôi cao.

Lúc Tạ Vân Sơ giao đồ cho Quốc công gia xong, Vương Thư Hoài cũng vừa từ công sở trở về phủ.

Quốc công gia gọi hai người vào thư phòng phía tây điện Thanh Huy.

Vợ chồng hai người vừa gặp nhau dưới hành lang, chưa kịp trò chuyện, đã vội cùng vào trước.

Quốc công gia đối diện vợ chồng cháu trai, sắc mặt nghiêm nghị đã dịu đi vài phần. Ông mỉm cười hỏi: “Hoài Nhi, biết vì sao tổ phụ gọi ngươi đến không?”

Vợ chồng liếc nhau trao đổi ánh mắt.

Tổ phụ đã giữ Tạ Vân Sơ lại đây, tất nhiên không phải chuyện triều chính, vậy chỉ có thể là việc trong nhà.

Vương Thư Hoài cụp mắt: “Tôn nhi không biết.”

Tạ Vân Sơ không dám vô lễ trước mặt tổ phụ, im lặng đứng chờ, không lên tiếng.

Quốc công gia vuốt chòm râu cười: “Đứa nhỏ ngốc, ba tháng nữa ngươi sẽ phải đi công du. Tổ phụ gọi hai đứa tới là để nói rõ, tổ phụ nóng lòng muốn bế chắt.”

Lời vừa dứt, giữa mày Vương Thư Hoài khẽ động, còn Tạ Vân Sơ thì đỏ bừng cả mặt, đành lấy khăn tay che mặt cúi đầu thật thấp.

Quốc công gia nhìn bộ dáng thẹn thùng của nàng, cười ha hả nói: “Sơ nha đầu, không lẽ ngươi không sốt ruột? Trượng phu ngươi sắp đến Giang Nam phong hoa tuyết nguyệt, ngươi đừng sơ ý.”

Ai mà không biết vùng đất Tần Hoài nổi danh vì mỹ nhân, sao ngài không nói toạc ra là hắn sắp tới nơi đèn đỏ rượu xanh kia.

Tạ Vân Sơ ngượng ngùng đáp: “Tổ phụ nói đùa.”