Chương 46

Nhị thái thái Khương thị suýt nữa khóc òa khi bước ra từ điện Thanh Huy. Bà tìm chỗ yên tĩnh ngồi xuống, rồi trút giận lên Đậu Khả Linh: “Ngày thường con cũng được xem là lanh lợi, hôm đó ta chỉ nói lẫy vài câu, sao con không ngăn ta lại? Hại ta mất mặt trước mặt Quốc công gia!” Rồi lại sai Đậu Khả Linh đi tìm Đại nãi nãi phòng lớn là Miêu thị, mời Miêu thị cùng đến Tạ gia đón Tạ Vân Sơ.

Tạ Vân Sơ đang ngồi dưới cửa sổ, một tay cầm chung trà hương, một tay chậm rãi lật xem sổ sách.

Việc của Lục di nương đã giao cho Nhị thẩm Lê thị xử lý. Vì Nhị thẩm nguyện ý đóng vai ác nên Tạ Vân Sơ dĩ nhiên vui mừng buông tay. Phụ thân đã dặn nàng kê khai rõ ràng những khoản tài sản Lục di nương âm thầm chiếm giữ.

Được một lúc thì người giữ cửa vào bẩm báo, Nhị thái thái Vương phủ dẫn theo Đại nãi nãi và Tam nãi nãi đến thăm.

Đến nhanh như vậy?

Tạ Vân Sơ chậm rãi đặt chung trà xuống, đứng dậy đi ra ngoài nghênh đón.

Trên đường, Hạ An hỏi: “Sao ngay cả Đại nãi nãi cũng đến?”

Xuân Kỳ đáp: “Còn sao nữa, chắc là thấy Đại nãi nãi thường ngày giao tình tốt với nãi nãi nhà ta nên mời nàng tới làm trung gian khuyên giải thôi.”

Đại nãi nãi Miêu thị là thê tử của Đại gia phòng lớn, cùng cả nhà Đại phòng sống tại phủ Vương Quốc công. Thường ngày, Miêu thị là người ưa náo nhiệt, lại vì quý trọng tính cách ổn trọng, thiện lương của Tạ Vân Sơ nên thường xuyên qua lại thân thiết với nàng

Mới đây, khi Tạ Vân Sơ cáo ốm, Miêu thị cũng tới thăm mấy lần.

Tạ Vân Sơ ở sảnh ngoài gặp Khương thị cùng hai vị chị em dâu.

Khương thị trông rất căng thẳng, hồi lâu vẫn không gượng nổi nụ cười. Đậu Khả Linh bị mẹ chồng trách mắng nên sắc mặt cũng không dễ nhìn, chỉ có Miêu thị vẫn giữ nét mặt tươi cười.

Đoàn người được dẫn đến phòng của lão thái thái.

Khi đến trước mặt lão thái thái, Khương thị vẫn còn giữ được thể diện, thần sắc tỏ ra khá tự nhiên: “Ông thông gia không tổ chức yến thọ, chúng ta là thông gia, trong lòng cảm thấy áy náy nên cố ý đến một chuyến, muốn hỏi xem ông thông gia thế nào rồi?”

Lão thái thái vuốt lại vạt áo, mỉm cười đáp: “Làm phiền Quốc công gia, thông gia lão gia và thái thái có lòng, Tạ gia thực lấy làm hổ thẹn. Chỉ là do bận rộn vội vã nên ngã bệnh không dậy nổi. Đây là việc chẳng đặng đừng, đành mong thông gia thái thái thông cảm.”

Khương thị và lão thái thái cứ thế tiếp tục trao đổi thăm hỏi lẫn nhau.

Đại nãi nãi Miêu thị liếc mắt ra hiệu với Tạ Vân Sơ, hai người cùng nhau rời phòng, đi vào chỗ rẽ dưới hành lang để nói chuyện.

Đại nãi nãi lui về phía sau một bước, đánh giá Tạ Vân Sơ, không khỏi vừa kinh ngạc vừa khâm phục: “Muội thật lợi hại, học được bản lĩnh gì khiến Quốc công gia chịu ra mặt cho muội như vậy.”

Tạ Vân Sơ bật cười: “Tẩu tẩu nói đùa, là tổ phụ thương yêu vãn bối thôi.” Trong lòng lại nghĩ, có lẽ Trưởng công chúa đã thấy bánh bổ huyết có hiệu quả.

Miêu thị liếc nàng: “Còn giấu ta?” Rồi kéo tay nàng, so với ngày thường lại càng thân thiết hơn mấy phần, hạ giọng nói: “Muội muội ngoan, tổ phụ hiểu muội chịu uất ức nên đã nghiêm khắc răn dạy Nhị thẩm. Muội đừng chấp nhặt nữa, người già chịu tự mình tới đây, coi như là uyển chuyển nhận sai. Bà ấy ngày thường vốn đã không ra sao, chẳng lẽ muội còn chưa rõ? Bậc thang cũng đã kê sẵn, muội theo ta trở về đi.”

Quốc công gia đã lên tiếng, Tạ Vân Sơ nào dám không quay về.

Hơn nữa ông vội vã như vậy, nhất định là Trưởng công chúa phát bệnh, Tạ Vân Sơ cũng không dám chậm trễ.

Nàng cùng mọi người uống được hai chén trà, rồi theo Khương thị về phủ.

Tới cửa thuỳ hoa Vương phủ, vừa xuống xe, Khương thị không giấu tâm trạng đè nén được nữa. Bà quay đầu nhìn Tạ Vân Sơ chằm chằm, hận đến ngứa răng, nhưng vì nhớ lời dặn của Quốc công gia, đành phải nén giận, cứng giọng nói: “Tổ phụ còn đang chờ ở điện Thanh Huy, mau đi đi.”