Chương 45

Nào ngờ, ngày hôm sau vừa cuối giờ Tỵ, thượng viện đột ngột truyền đến tin: Quốc công gia đã về phủ.

Vợ chồng Khương thị hoảng hốt.

“Ngày thường đều có tin báo trước để cả nhà chuẩn bị, hôm nay sao lại trở về đột ngột như thế?”

Nhị lão gia Vương Thọ tính tình yếu đuối, Khương thị cũng không phải người vững vàng, hai vợ chồng từ trước đến nay không ít lần bị Quốc công gia quở trách. Nay nghe tin chẳng khác nào “sét đánh ngang tai”, cả người mềm nhũn như cà tím bị đánh.

Phủ Quốc công ban đầu là nơi ở của cả 4 phòng. Mỗi phòng đều cành lá sum suê, con đàn cháu đống mà chỗ ở lại chật hẹp.

Sau này, tiên hoàng hậu, cũng chính là mẫu thân của Trưởng công chúa, nghĩ ra một cách. Bà dứt khoát nhập phủ Công chúa kế bên với Phủ Quốc công, hai phủ hợp làm một, lúc ấy mới đủ chỗ an bài vợ chồng con cái của bốn phòng một cách gọn gàng.

Chuyện này với người ngoài không có ý kiến gì, chỉ có Nhị phòng là vẫn luôn không thoải mái. Nơi này rốt cuộc tính là phủ Công chúa hay phủ Quốc công?

Ngoại trừ Nhị phòng, các phòng còn lại đều là con cháu ruột thịt của Trưởng công chúa. Đại phòng tuy hiểu đạo lý, tự biết thân phận, không tranh giành với hai đệ đệ, nhưng Nhị phòng thì khác. Nhị phòng là đích trưởng tử danh chính ngôn thuận của Quốc công gia, vốn nên kế thừa nhà tổ. Nay hai phủ nhập làm một, tương lai Nhị phòng rốt cuộc sẽ đi con đường nào, thật khó đoán.

Nhị lão gia Vương Thọ mỗi lần bước vào chính viện, trong lòng không bao giờ thấy thoải mái.

Bởi Trưởng công chúa có thân phận cao quý, bà cùng Quốc công gia ở tại chính viện, nơi ấy được ban danh là điện Thanh Huy.

Giờ ngọ vừa qua, chim tước ríu rít trên cành, nắng trưa gay gắt, ngoài Điện Thanh Huy chật một sân người. Con cháu các phòng đều đã đến đông đủ, chờ vào vấn an Quốc công gia.

Chốc lát sau, cửa điện kẽo kẹt mở ra, nhà chính rộng lớn uy nghiêm hiện ra bóng dáng một người đang ngồi nghiêm chỉnh bên trong.

Quốc công gia đã sáu mươi tuổi, có trán rộng mặt vuông, thần sắc nghiêm nghị, thân mặc trường sam màu chàm cũ mới xen lẫn, không nở nụ cười, quả nhiên là người chưa cần nổi giận cũng tự có uy thế. Tuy đã đến tuổi hoa giáp, dáng người vẫn cao lớn như xưa, hai tay đặt lên đầu gối, ngồi ngay ngắn phía trên, phía dưới con cháu đều không dám thở mạnh.

Sau đó, từng phòng lần lượt được truyền vào hỏi chuyện.

Đại phòng vốn không có huyết thống với Quốc công gia, ông chỉ hỏi vài câu lấy lệ rồi cho lui.

Đến lượt Nhị phòng.

Vương Thư Hoài còn đang bận việc ở công sở, Tạ Vân Sơ cũng chưa về, không có trưởng tử ra mặt giữ thể diện, Vương Thọ thấp thỏm trong lòng, dẫn thê tử và mọi người rảo bước tiến lên bậc cửa.

Trừ bỏ vợ chồng Vương Thư Hoài, những người còn lại trong Nhị phòng vừa trông thấy Quốc công gia liền như chuột gặp mèo.

Quốc công gia đưa mắt đảo qua một lượt, thấy một phòng đích trưởng tử ai nấy đều ỉu xìu không có tinh thần, khuôn mặt vuông vức lập tức sa sầm.

“Đây là làm sao? Thấy lão phu làm các ngươi khó chịu đến thế à?”

“Phụ thân sao lại nói vậy, nhi tử là nhớ ngài đến phát buồn trong dạ.” Nhị lão gia nghẹn ngào nói một câu, lập tức quỳ xuống trước, những người khác không dám mở miệng, toàn bộ quỳ rạp theo.

Mỗi khi Nhị lão gia nói kiểu này, Quốc công gia thường sẽ dịu lại.

Nhi tử chịu uất ức, làm cha sao có thể không biết.

Quả nhiên, Quốc công gia không trách mắng nữa.

“Đứng dậy cả đi.”

Không thấy Vương Thư Hoài, Quốc công gia cũng không lấy làm bất ngờ. Thư Hoài luôn trầm ổn, lại đang lúc khí phách dồi dào, bận rộn công sở là chuyện nên làm.

Nhưng Vân Sơ đâu?

Quốc công gia lần này đột ngột xuất cung vốn có lý do, không thấy Tạ Vân Sơ, sắc mặt ông còn khó coi hơn lúc nãy vài phần.

“Vợ của Hoài ca nhi đâu rồi?”

Khương thị nghe vậy đánh liều ngẩng lên liếc cha chồng một cái, thấy mặt mày ông âm trầm như nước, rõ ràng là nổi giận, thế là bà tự cho là Tạ Vân Sơ đã khiến ông tức giận.

“Hồi phụ thân, vợ của Hoài ca nhi dạo gần đây thay đổi tính tình, nửa tháng trước lấy cớ bệnh nhẹ mà không lên thượng phòng hầu hạ cha mẹ chồng...”

Nhị lão gia nghe đến đây đã thấy có điều không ổn, bèn kéo tay áo thê tử ra hiệu bà dừng lại.

Phụ thân ông xưa nay tối kỵ việc trong nhà đấu đá lẫn nhau, càng không cho phép vạch chuyện xấu trong nhà ra ngoài. Con dâu có sai cũng nên che giấu, Khương thị làm vậy chỉ tổ khiến phụ thân thêm mất hứng.

Nhưng Khương thị không chịu dừng, khó khăn lắm mới bắt được lỗi của Tạ Vân Sơ, liền phẫn nộ tố cáo: “Cái Tạ thị ấy, lấy danh nghĩa chúc thọ phụ thân mà chạy về Tạ gia, mấy ngày chưa về, việc trong ngoài đều ném cho vợ của lão Tam lo liệu, con cái cũng mặc kệ. Người nhà cho người đến mời nàng, nàng còn không chịu trở về, thật là vô pháp vô thiên!”

Lời vừa dứt, trong phòng lập tức yên tĩnh như tờ.

Đậu Khả Linh và Hứa Thời Vi đứng bên cạnh ít nhiều có hơi vui sướиɠ khi thấy người gặp họa.

Quốc công gia nheo mắt, lặng lẽ đánh giá Khương thị. Tạ Vân Sơ gả vào phủ mới một năm rưỡi, cháu dâu làm người thế nào, ông nhìn rõ như lòng bàn tay.

Lão nhân gia tuy không thường ở nhà, nhưng không có nghĩa là tai mắt mù mờ. Ông phất tay ra hiệu cho những người khác trong Nhị phòng lui xuống, chỉ giữ lại vợ chồng Nhị lão gia. Sau đó cho gọi gã sai vặt áo xanh trông cửa vào, hỏi rõ tình hình gần đây của Tạ Vân Sơ.

Tên sai vặt kia kể lại từ việc lớn đến việc nhỏ rõ ràng: từ chuyện Tạ Vân Sơ bị bệnh phải mời đại phu, đến việc nàng hồi Tạ gia lo liệu tiệc mừng thọ, cuối cùng còn kể cả chuyện Khương thị cho người mắng mỏ, bảo nàng đừng quay về phủ, cũng không bỏ sót.

Khương thị nghe xong thầy sắc mặt trắng bệch, lúc này mới hiểu rõ thủ đoạn của cha chồng mình, vội vàng im miệng không dám nói thêm lời nào.

Quốc công gia thất vọng nhìn con trai và con dâu, giọng nghiêm khắc: “Tuy ta đã già, nhưng mắt vẫn chưa mù. Nàng là cháu dâu trưởng của phủ Quốc công, là vợ của con trai ngươi, không phải kẻ hầu người hạ. Ngươi sai nàng theo hầu như tùy tùng, thế sao ngươi không tự mình hầu hạ cha mẹ chồng? Ngươi thân là trưởng bối, miệng nói đừng cho nàng trở về, vậy còn gì là mặt mũi của nàng?”

Ông đến tìm Tạ Vân Sơ là có chuyện quan trọng, không thể trì hoãn thêm.

“Ta lệnh cho ngươi lập tức xuất phát, đích thân đến Tạ gia đón người về!”