Lê thị lấy cớ bệnh không lộ diện, những người còn lại đều gắng gượng mỉm cười trò chuyện trong phòng khách.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Huy cũng đến, yến tiệc bắt đầu.
Yến hội mới quá nửa, ma ma tâm phúc ghé sát tai Lục di nương thì thầm mấy câu, sắc mặt Lục di nương lập tức biến đổi, khó coi đến cực điểm. Sau một hồi cân nhắc, bà lấy cớ với Tạ Huy xin rời bàn tiệc.
Ra khỏi phòng khách, Lục di nương không còn vẻ thong dong như thường ngày, hạ giọng gấp gáp chất vấn: “Hắn tới làm gì? Có tra được là ai ra tay không?”
Ma ma khổ sở đáp: “Nô tỳ không rõ, chỉ nhận được tin hắn nhắn tới, nói có việc quan trọng, nhất định phải gặp ngài một lần.”
Lục di nương không nói thêm lời nào, tim đập thình thịch, bước chân cũng gấp gáp hơn. Chủ tớ hai người men theo con đường mòn vắng vẻ lặng lẽ tiến vào dãy nhà sau. Vừa đến nơi, thì thấy một nam tử có vóc dáng cao lớn, đứng bên cạnh giếng nước. Nhìn thấy Lục di nương, người kia lập tức lộ vẻ đau đớn: “Trinh Nương, có phải việc của chúng ta bị bại lộ rồi? Nàng theo ta đi đi!”
Lục di nương vừa nghe xong, lập tức biết có điều chẳng lành. Đúng lúc ấy, từ bên ngoài viện vang lên tiếng huyên náo.
Hỏng rồi! Trúng kế người khác!
Đợi đến khi Lục di nương kịp phản ứng, Nhị thái thái Lê thị đã dẫn một đám người tràn vào. Bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Lê thị, lòng Lục di nương lạnh đi nửa phần.
Chuyện sau đó, thuận lý thành chương.
Buổi trưa sấm sét cuồn cuộn, bầu trời hoàn toàn bị mây đen che kín. Tạ Vân Sơ ngồi yên trong phòng khách trống trải, lặng lẽ uống trà, nghe Hạ An bên cạnh líu lo kể lại như thật: “Chủ nhân không thấy đâu, cái vị Lục di nương xưa nay dịu dàng nhã nhặn đó, lúc ấy chẳng khác gì hổ cái, tay đấm chân đá nam tử kia. Nếu không tận mắt chứng kiến, ai mà ngờ được bà ta giấu biểu huynh của mình trong Tạ gia làm phòng thu chi chứ. Ôi chao, lão gia tức đến xanh cả mặt rồi…”
Thì ra, Lục di nương từ nhỏ có một vị thanh mai trúc mã, hai bên tâm đầu ý hợp. Sau này bà ta tình cờ gặp Tạ Huy, bị phong thái của ông hấp dẫn, sinh lòng muốn trèo cao. Khi theo Tạ Huy vào kinh, biểu huynh kia cũng bám theo. Ban đầu Lục di nương tức giận, sau lại xoay chuyển suy tính, dùng thủ đoạn trấn an biểu huynh, lén đưa hắn vào Tạ gia làm phòng thu chi, trở thành chỗ dựa âm thầm cho bà ta. Nhờ vậy, Lục di nương mới có thể một tay che trời ở Tạ gia.
Kiếp trước, trước lúc lâm chung, Tạ Vân Sơ tình cờ biết được bí mật này. Kiếp này, nàng nhân cơ hội bố trí, từ khi trở về phủ đã sớm điều tra được cách liên lạc giữa hai người. Trước tiên cho người phóng hỏa, ngăn Lục di nương nhập gia phả. Sau đó tung tin giả, dẫn dụ hai kẻ gặp mặt, khiến bí mật năm xưa bị lôi ra ánh sáng.
thanh danh Lục di nương hoàn toàn sụp đổ, Tạ Vân Tú cũng theo đó bị gia tộc chán ghét, ruồng bỏ.
Lục di nương tâm như tro tàn, bị giam lại trong viện. Gã biểu huynh kia cũng bị áp giải xuống thẩm tra. Quản sự dùng đủ mọi hình phạt nghiêm khắc, ép cho hắn khai ra không ít sự thật, ngay cả việc cắt xén của hồi môn của Tạ Vân Sơ, âm thầm dùng bạc mua cửa hàng cho nữ nhi mình cũng bị lôi ra ánh sáng.
Nhưng Tạ Vân Sơ lại xem nhẹ tình cảm của phụ thân Tạ Huy dành cho Lục di nương.
Tạ Huy vì quá giận mà đổ bệnh.
Tạ Vân Sơ tự tay hầu hạ bên giường, bưng thuốc cho phụ thân, nhìn ông thân hình gầy gò tiều tụy, chỉ trong chớp mắt đã bệnh đến héo hon tinh thần, trong lòng nàng không khỏi thổn thức.
Tạ Huy từ thuở niên thiếu đã yêu thơ sách như mệnh, văn tài xuất chúng, đỗ Thám Hoa, một đường thăng tiến đến chức Quốc Tử Giám tế tửu, đào tạo học trò khắp thiên hạ.