Chương 42

Lục di nương mỉm cười, tiếp tục trang điểm.

Chẳng bao lâu sau, vυ" già vào báo: giờ lành đã đến, lão gia cho mời Lục di nương cùng đại tiểu thư đến từ đường.

Thân phận đã khác, dáng đi của Lục di nương cũng không còn vẻ dè dặt trước kia mà trở nên nhẹ nhàng, đầy khí độ.

Tạ Vân Sơ đi bên cạnh bà ta, liếc nhìn rồi nhếch môi cười.

Tiếc là, nụ cười của bà ta sẽ không duy trì được lâu.

Trước tiên là cử hành một nghi thức tế tổ trang trọng, sau đó Tạ Huy đích thân mang gia phả tới, chuẩn bị viết tên húy của Lục thị vào ngay trước mặt mọi người.

Lúc này ánh sáng mặt trời đã nhạt dần, tầng mây mỏng không biết từ khi nào kéo tới, âm u bao phủ khắp nơi, ánh sáng ngoài cửa cũng dần ảm đạm.

Một trận gió cát nổi lên, làm quyển gia phả vừa mở ra rung lên, cũng làm nét bút Tạ Huy chuẩn bị đề xuống phải rút về. Ông ngẩng đầu, đưa tay xoa mắt.

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về cây bút trong tay Tạ Huy.

Thần sắc mỗi người mỗi khác.

Nhị thẩm Lê thị thoáng lộ vẻ khinh thường, không ít tộc lão cũng không vui, thậm chí có chút tiếc nuối. Bọn họ không thật phản đối Lục di nương, mà là trong lòng vẫn luôn cảm thấy người giữ vị trí tông phụ nên là nữ tử xuất thân danh môn vọng tộc, tri thư đạt lễ, chứ không phải một thϊếp thất nhà buôn.

Chỉ có lão thái thái và Tạ Vân Sơ vẫn giữ sắc mặt bình thản như thường.

Đúng lúc ấy, một gia đinh từ bên ngoài hớt hải chạy vào, mồ hôi nhễ nhại, ngã quỵ xuống trước cửa: “Lão gia, không xong rồi, phía tây nam Phù Dung Uyển bốc cháy!”

Lời vừa dứt, cả từ đường lập tức xôn xao.

Lục di nương suýt nữa đứng không vững, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Một vị tộc lão đức cao vọng trọng bước nhanh ra giữa, sắc mặt nghiêm trọng: “Triệu Lâm, phía tây nam là viện chủ mẫu ở, nay Phù Dung Uyển bốc cháy, là điềm chẳng lành, hôm nay tuyệt đối không thể tiếp tục, để hôm khác, hôm khác hãy làm.”

Lục di nương dù có tâm tư linh hoạt, danh tiếng hiền lương, nhưng trong mắt những bậc trưởng bối cổ hủ bảo thủ này thì bà ta chung quy vẫn không thể bước lên bàn chính.

Lần lượt có tộc lão phụ họa, nói nên chọn ngày khác để làm lễ nhập phả.

Tạ Huy trầm sắc mặt, nhìn Lục di nương đang rơi nước mắt lã chã. Ông nhớ đến bao năm bà ta chịu khổ chịu khó, trong lòng dâng lên áy náy, nghiến răng nói: “Cho dù để ngày khác, ta đã hạ quyết tâm phù chính Lục thị, không thể thay đổi.”

Người xưa đều kiêng kỵ điềm xấu, hôm nay sân viện phát hỏa, là dấu hiệu không lành.

“Từ hôm nay trở đi, Lục thị chính là phu nhân Tạ Huy ta, còn việc nhập gia phả, ta sẽ chọn ngày lành làm sau.”

Tạ Huy đã nói ra thì không ai dám sửa, nhưng sự bất mãn trong lòng mọi người lại càng sâu thêm một bậc.

Tộc nhân Tạ gia lục tục rời khỏi từ đường, Lục di nương là người cuối cùng bước qua ngạch cửa, ánh sáng xuyên qua tầng mây rọi xuống, chiếu thẳng vào mắt, khiến hốc mắt bà ta đau nhức.

Cái gì mà không phải là từ mẫu, rõ ràng là có kẻ không chịu nổi cảnh và ta phong quang nên âm thầm giở trò tính kế.

Một kế không thành, e rằng còn có hậu chiêu phía sau, trong lòng Lục di nương lập tức hoảng loạn.

Dưới sự kiên quyết của Tạ Huy, gia yến vẫn tiếp tục.

Vì trong lòng không yên, Lục di nương năn nỉ Tạ Vân Sơ thay mình tiếp khách, còn bản thân vội vã trở về viện. Vừa bước qua cửa bà ta lập tức túm chặt ma ma tâm phúc, gương mặt dữ tợn không kiềm chế nổi: “Đi, mau đi tra cho ta, ta muốn biết là ai không để cho ta sống yên ổn!”

Ma ma bị bộ dạng hung tợn ấy dọa đến sững người, ổn định tinh thần rồi lập tức ra ngoài tìm người trong ngoại viện dò xét.

Lục di nương ngồi phịch xuống trước bàn trang điểm, nhìn vào gương đồng thấy vẻ mặt thất thố của mình, hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng trấn tĩnh.

Bà ta lại cho gọi nha hoàn đến trang điểm lần nữa, rồi vội vàng quay lại phòng khách, một mặt âm thầm suy đoán kẻ khả nghi, một mặt ngơ ngẩn ứng đối khách khứa.