Mùng một tháng Tư, trời trong gió dịu, liễu rủ hoa nở, ánh nắng như phủ một tầng hào quang năm sắc mờ ảo.
Các vυ" già trong Tạ gia từ sớm đã quét dọn đình viện, lau chùi bàn ghế phòng khách sạch sẽ tinh tươm. Đám nha hoàn lanh lợi mang từng bó hoa tươi mới vào, cắm đầy các bình mai đặt nơi góc phòng.
Giờ Tỵ chưa đến, dòng họ bên nội lần lượt vào chủ viện, đồng thời chờ bên ngoài từ đường.
Việc nâng một thϊếp thất lên chính thê, lại còn nhập gia phả, đảm nhận vị trí tông phụ, khiến không ít trưởng bối trong tộc bất mãn. Nhiều người âm thầm tìm cớ thoái thác. Chẳng qua Tạ Huy là người xuất sắc nhất trong hàng đồng tộc, cả họ đều nhờ cậy vào thanh danh của ông, nên rốt cuộc không ai dám phản đối.
Tạ Vân Sơ vừa để tránh làm Lục di nương nghi ngờ, cũng vừa muốn trông chừng bà ta, nên đích thân theo hầu bà trang điểm, chải chuốt.
Lục di nương không dám để Tạ Vân Sơ động tay, liền gọi ma ma thân cận bên mình tới hầu hạ.
Tạ Vân Sơ chỉ ngồi một bên giường La Hán trò chuyện cùng bà. Lục di nương tuy đã có tuổi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt, da dẻ vẫn mịn màng. Nay lại trang điểm thêm một lớp phấn son, càng toát lên vẻ tú lệ trẻ trung. Đầu đội trâm phượng vàng ròng, biểu tượng của chính thất, vai choàng khăn đỏ thắm, trông ra cũng có vài phần khí thế của một đương gia chủ mẫu.
Lục di nương soi gương nhìn mình, nghĩ đến bao năm mưu cầu rốt cuộc cũng đến ngày thành chính quả, trong lòng không khỏi xúc động.
Tạ Vân Sơ thảnh thơi ngồi bên uống trà, ánh mắt chạm phải ánh nhìn trong gương của Lục thị, nàng mỉm cười nói: “Ngài hầu hạ cha cũng gần hai mươi năm, hôm nay chính là lúc ngài nên được tôn vinh.”
Lời này nói trúng tâm khảm Lục di nương, Tạ Vân Sơ đâu đâu cũng nghĩ cho bà, khiến bà không chúc phòng với nàng. Nghĩ từ hôm nay trở đi, mình chính là mẹ kế danh chính ngôn thuận của Tạ Vân Sơ, trong lòng vừa dâng lên mấy phần chân tình, lại cũng muốn khoe khoang chút bản lĩnh.
“Sơ Nhi, ngươi không biết đâu, Tú Nhi không ở bên ta, lòng ta lại càng thân thiết với ngươi. Nghe cha ngươi nói cô gia sắp được điều đến Giang Nam, ta lo nghĩ thay ngươi. Cô gia dĩ nhiên là người tốt, nhưng nam nhân chung quy vẫn là nam nhân, một khi ra ngoài, không ai trông chừng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Tạ Vân Sơ nghe xong, tay đỡ chén trà ngước mắt nhìn bà, trong lòng thầm nghĩ: năm xưa Lục di nương cũng là lúc phụ thân du ngoạn sơn thủy mà gặp nhau. Từ một nữ nhi nhà buôn không chỗ dựa, bước lên làm phu nhân của Quốc Tử Giám tế tửu, trên đời này có bao nhiêu sư mẫu xuất thân nhà buôn như bà . Chắc hẳn trong lòng bà ta lúc này vô cùng đắc ý.
Lục di nương quả thật rất đắc ý, bà ta xoay người lại, đối mặt với Tạ Vân Sơ nói tiếp: “Vẫn nên sớm sinh một đứa con trai mới ổn. Tự mình sinh đương nhiên là tốt, nếu không được, thì để nha hoàn mang thai rồi nhận về dưới danh nghĩa, ngươi cứ yên tâm mà ngủ cho ngon.”
Sợ Tạ Vân Sơ không vui, Lục di nương cười khổ: “Ta đây là cố tình đào vết thương rắc muối, nhưng là lời thật lòng. Nếu không phải xem ngươi như con gái ruột, ta tuyệt chẳng dám mở miệng nói mấy lời này, mong ngươi dốc hết tâm can. Trong ba tháng này, tự ngươi hầu hạ cũng được, thật sự không được thì sắp xếp người bên cạnh lo liệu. À đúng rồi, bốn nha hoàn bên cạnh ngươi có ai thích hợp không? Nếu không có, thì chọn hai người trong nhà đưa qua cũng được.”
Nha hoàn và quản sự trong Tạ phủ gần như đều là người của Lục di nương.
Tạ Vân Sơ hơi nheo mắt lại.
Những lời này kiếp trước Lục di nương cũng từng nói. Hóa ra, từ đầu đến cuối bà ta vẫn luôn muốn cắm người vào bên cạnh nàng. Đáng giận là khi ấy nàng lại không nhìn ra.
Trong khoảnh khắc, lòng Tạ Vân Sơ căng thẳng mấy phần, siết nhẹ đầu ngón tay, trầm giọng đáp: “Ta sẽ suy nghĩ kỹ.”