Phu thê đồng cam cộng khổ, hoạn nạn có nhau, một người lo việc ngoài một người lo việc trong, phối hợp rất ăn ý, có thể nói là cử án tề mi, tương kính như tân.
Người ngoài đều ghen tị với nàng vì lấy được một lang quân tốt.
Lang quân thật sự xuất chúng, nhưng phu thê hai người luôn thiếu một chút gì đó.
Trong đầu Tạ Vân Sơ hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Vương Thư Hoài. Nhất cử nhất động của hắn đều toát lên sự chỉn chu, nụ cười nhàn nhạt tỏa ra ánh sáng, loại ánh sáng mỏng manh xa cách có thể đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Hắn là người trong tranh, là tiên trên trời.
Hắn chưa từng yêu cầu nàng điều gì, nhưng cũng chưa từng tâm sự với nàng.
Hắn chưa từng lớn tiếng với nàng, nhưng cũng chưa từng đối xử dịu dàng ân cần.
Nàng chưa bao giờ thực sự bước vào trái tim hắn.
Có lẽ trong mắt Vương Thư Hoài, nàng không phải là Tạ Vân Sơ, nàng chỉ là thê tử của hắn. Ai làm thê tử của hắn thì hắn cũng đối đãi như vậy.
Hoặc có lẽ hắn thích những nữ tử đáng yêu, xinh đẹp như Tạ Vân Tú.
Ý thức mơ màng, Tạ Vân Sơ dần dần nhắm mắt lại, nàng sợ là không đợi được hắn nữa rồi...
Tia nắng cuối cùng hắt lên khung cửa sổ hình trăng lưỡi liềm, tựa như chút ánh sáng le lói cuối cùng trong cuộc đời nàng. Trong tia sáng ấy, nụ cười đắc ý của Tạ Vân Tú hiện rõ mồn một.
Tạ Vân Sơ chợt bừng tỉnh, mọi tủi hờn và bất cam đều hóa thành một luồng hận thù, nàng gần như không cần nghĩ ngợi mà níu lấy hai tay đang đưa tới của Tạ Vân Tú, đặt lên cổ mình bóp lại, rồi dùng sức, dùng thêm sức. Hai mắt nàng thẳng tắp nhìn chằm chằm đỉnh giường, được ăn cả ngã về không, nàng phát ra tiếng rêи ɾỉ: "Người đâu, cứu mạng..."
Hình ảnh cuối cùng trước mắt là đôi mắt mở to kinh hãi của Tạ Vân Tú. Dường như có ánh sáng mờ dần, dường như có tiếng người huyên náo, nàng không nhìn rõ, cũng không phân biệt được nữa. Mệt mỏi, kiệt sức, những gì có thể làm đều đã làm, kết quả ra sao không thể dự đoán được, nàng chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, nghỉ ngơi thật tốt, không bao giờ làm đá kê chân cho người khác nữa.
Không bao giờ hầu hạ người khác nữa.
Tạ Vân Sơ ngủ quá say, đầu óc như có tảng đá lớn đè nặng, khiến nàng không ngẩng đầu lên nổi. Trong mơ màng nghe thấy có người gọi nàng, thậm chí là lay nàng. Nàng mơ mơ màng màng mở mí mắt, nhìn thấy bóng Xuân Kỳ lắc lư trước mặt: "Phu nhân, người mau tỉnh lại đi, Nhị gia đã về rồi."
"Trở về rồi sao?"
Tạ Vân Sơ bất chợt rùng mình, cuối cùng nàng không nhịn được muốn hỏi hắn một câu. Nàng còn chưa chết, vậy mà hắn đã nghĩ đến chuyện tục huyền. Không biết lấy đâu ra sức lực, Tạ Vân Sơ không màng đến y phục xộc xệch, chống tay ngồi dậy, đôi mắt mang theo hàn khí lạnh lẽo nhìn chằm chằm về phía cửa.
Rất nhanh, rèm cửa bị vén lên, ánh sáng tràn tới, một bóng người cao lớn bước vào.
Tạ Vân Sơ không giả vờ hiền thục, cũng không cần giữ thể diện nữa mà cười lạnh: "Cuối cùng chàng cũng về rồi!" Giọng nói rõ ràng có ý chế giễu.
Bóng người dưới rèm cửa dừng lại.
Tạ Vân Sơ đưa ánh mắt u ám nhìn qua, khi nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú kia, sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi.
Ánh đèn sáng rực trong căn phòng phía đông của Xuân Cảnh Đường. Người đàn ông cao lớn, vai rộng chân dài, dáng người thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm. Ánh đèn cung đình sáng chói chiếu vào khuôn mặt tuấn tú, hoàn hảo không tì vết của hắn, vẻ mặt đó vẫn điềm tĩnh ôn hòa như mọi khi nhưng lại toát lên quý khí không thể xem nhẹ.
Rõ ràng vẫn là khuôn mặt đó, nhưng không hiểu sao lại khiến Tạ Vân Sơ cảm thấy có chút khác lạ.
Hắn mặc một chiếc áo choàng nguyệt sắc, bên hông là miếng ngọc bích Hòa Điền. Ngày thường hắn vốn đã tuấn mỹ, lại thêm cách ăn mặc này, càng thêm tự phụ vô song.
Chẳng lẽ vì muốn lấy lòng Tạ Vân Tú mà cố tình ăn mặc trẻ trung hơn à?
Tạ Vân Sơ bị cơn giận dữ làm choáng váng đầu óc, buột miệng nói: "Ta gửi tin cho chàng từ sáng nay, sao giờ chàng mới tới?" Giọng điệu còn hùng hổ dọa người hơn lúc nãy.