Lục di nương rưng rưng nước mắt, ôm chầm lấy Tạ Vân Sơ, xúc động nói: “Đại tiểu thư à, ngươi hết lòng với ta như vậy, có muốn mạng ta, ta cũng cam lòng.”
Lục di nương xưa nay giỏi nói những lời dịu dàng mật ngọt đến nghẹn ngào xúc động, dẫu biết rõ bà ta đang diễn, nhưng cũng khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Tạ Vân Sơ kín đáo né khỏi vòng ôm ấy, đỡ lấy cánh tay bà, cố nén cảm giác chán ghét mà nói: “Ngài nói gì vậy, ta còn mong ngài sống lâu trăm tuổi, thiên trường địa cửu bầu bạn cùng phụ thân.”
Gia yến được định vào vài ngày sau, hôm sau, Tạ Vân Sơ m giúp Lục di nương chuẩn bị, đến gần tối mọi việc đều thu xếp ổn thỏa, nàng mới yên tâm đi ngủ.
Không có hài tử quấy rầy, vừa chạm gối Tạ Vân Sơ đã ngủ say.
Vương Thư Hoài lại không được hưởng cái phúc khí ấy.
Tối hôm trước hắn đã quên sạch lời dặn dò của Tạ Vân Sơ, mãi đến ngày hôm sau nghe đồng liêu nhắc đến chuyện trong nhà mới làm đầy tháng hài tử, hắn mới sực nhớ tới những lời căn dặn của thê tử trước khi đi. Vì vậy, đến chạng vạng, Vương Thư Hoài trở về Xuân Cảnh Đường.
Tiếng khóc xé lòng vang lên đinh tai nhức óc, khiến Vương Thư Hoài lập tức cau mày.
Hắn vén áo bước nhanh vào sân, thấy nha hoàn ma ma đều tụ ở đông sương phòng. Tiếng khóc bên trong thanh thúy lại tủi thân, vang dội đến mức đầu người cũng đau nhức.
Hắn vốn không ưa náo loạn, mà Xuân Cảnh Đường trước giờ chưa từng hỗn độn đến vậy.
Vương Thư Hoài cố nén lửa giận, bước tới cửa sương phòng, vừa liếc mắt đã thấy hài tử bảy tháng tuổi đang lăn lộn trên giường La Hán, nói thế nào cũng không chịu ăn cháo, nước canh đổ lên người, trên giường, dưới đất, vương vãi khắp nơi.
Bọn hạ nhân đồng loạt quỳ xuống thỉnh an, Kha tỷ nhi còn đang đắm chìm trong tiếng khóc, không hay biết phụ thân đã đến.
Vương Thư Hoài day trán, dáng người cao lớn đứng dưới bậc cửa, khiến cả gian sương phòng như chật hẹp lại. Giọng hắn tuy vẫn còn ôn hòa, nhưng đã thấp thoáng ý tức giận: “Sao lại thế này?”
Lâm ma ma quỳ rạp trên mặt đất, nơm nớp lo sợ mở miệng: “Tỷ nhi không chịu ăn cháo bột, ban ngày còn ngoan, đến khi trời sụp tối, không thấy mẫu thân đâu thì bắt đầu quấy khóc.”
Chút chuyện nhỏ cũng không làm xong.
Ánh mắt Vương Thư Hoài lạnh nhạt đến vô tình.
Kha tỷ nhi nghe thấy tiếng phụ thân, bỗng chốc ngừng khóc, khuôn mặt đỏ ửng còn đang hít nghẹn, nằm úp trên giường trề môi nhìn cha.
Vương Thư Hoài ngày thường không hay bế con, hài tử chừng như cảm thấy mới mẻ, cứ nhìn chằm chằm phụ thân.
Vương Thư Hoài không biểu cảm bước qua đống nước vương vãi, đến bên giường La Hán, cúi người nhìn hài tử nhếch nhác. Kha tỷ nhi mở to đôi mắt đẫm lệ, kêu một tiếng "a", giống hệt con cún nhỏ. Có lẽ là do Tạ Vân Sơ dạy tốt, nàng thế mà phát ra âm thanh "đa đa", bàn tay múp míp cũng giơ lên như muốn được ôm.
Vương Thư Hoài đành phải kẹp lấy nách bé, nhấc bổng lên, cố ý giữ một khoảng cách giữa hai người. Kha tỷ nhi lại khỏe hơn hắn tưởng, nhào thẳng vào lòng hắn, cháo loãng, nước mắt, nước mũi dính đầy người hắn.
Vương Thư Hoài hít sâu một hơi.
Hài tử thấy mới lạ, để Vương Thư Hoài tự tay đút cháo, miễn cưỡng ăn được hai muỗng, nhưng chẳng bao lâu lại nhìn về phía cửa, không chịu ăn nữa. Vương Thư Hoài đau đầu, không thể không xụ mặt nhìn Kha tỷ nhi.
Kha tỷ nhi chẳng buồn nhìn hắn, khóc chán rồi, lăn từ người hắn xuống, bò đến đầu giường La Hán ôm con hổ gỗ, bắt đầu chơi.
Vương Thư Hoài nhân cơ hội múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng con, Kha tỷ nhi giơ tay múa may, oa oa kêu vài tiếng, trong lúc vô ý làm cháo rơi xuống giường La Hán, rồi lại vui vẻ cười với Vương Thư Hoài.
Vương Thư Hoài không nổi giận, chỉ đặt chén cháo lên tiểu án bên cạnh, hồi lâu không nói lời nào.