Nếu Vương Thư Hoài không muốn, không biết đứa nhỏ này đến bao giờ mới có.
Lão thái thái tuổi đã cao, nói chuyện chưa được bao lâu thì tinh thần đã mỏi mệt. Tạ Vân Sơ đỡ bà nằm nghỉ rồi lặng lẽ rời đi.
Nhị thẩm Lê thị vẫn còn ngồi trong gian phòng phía tây uống trà, rõ ràng cố ý chờ nàng. Vừa trông thấy nàng, bà liền cười, ánh mắt có hơi oán trách: “Con định trơ mắt nhìn Lục thị được phù chính à?”
Người duy nhất trong Tạ gia không vui vì chuyện Lục di nương được phù chính là vị thím này. Lê thị tự cho mình thanh cao, khinh thường chuyện làm chị em dâu với một người xuất thân thϊếp thất như Lục thị. Vì vậy bà luôn tìm cách khuyên lão thái thái ngăn cản ý định phù chính của Tạ Huy.
Tạ Vân Sơ không để lộ tâm tư, nói đỡ cho Lục di nương: “Di nương thay phụ thân nuôi dạy một đôi nhi nữ, mười mấy năm nay vất vả không ai không thấy. Muội muội đã tới tuổi nghị thân, nên cho bà ấy một thân phận danh chính ngôn thuận để ra ngoài.”
Kiếp trước, mãi đến khi Lục thị được phù chính thì Tạ Vân Tú mới chịu về kinh, cũng bởi muốn dùng thân phận đích nữ Tạ gia để ra vào kinh thành.
Nếu nàng cắt đứt tiền đồ của Tạ Vân Tú, không biết ở Giang Châu nàng ta sẽ sống ra sao?
Lê thị vẫn chưa nguôi giận, sau một lúc ngồi im, bà buồn chán thở dài một tiếng: “Con đã nói vậy, ta còn có thể làm gì? Kỳ thực trước đây không lâu còn có người đến gặp ta, muốn làm mai một mối tốt cho phụ thân con. Chỉ tiếc phụ thân con bị Lục di nương mê hoặc đến mụ mị đầu óc, người khác nói nửa câu cũng lọt không vào tai.”
Lời này đúng là vạch trần sự thật trong đó.
Tạ Vân Sơ rất tán đồng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ: “Thím à, người ngoài muốn vào cửa còn phải hợp mệnh hợp tuổi, di nương với ngài cũng là người quen cũ, cả nhà yên ổn không có chuyện gì, chẳng phải càng tốt sao?”
Chạng vạng, Tạ Huy hồi phủ, nghe nói Tạ Vân Sơ đã trở về liền đến viện lão thái thái dùng bữa.
Lão thái thái cũng không mấy nhiệt tình với con trai trưởng. Bà chỉ tay về phía Tạ Vân Sơ, nói: “Đại nữ nhi của con đã trở về, là muốn giúp con lo liệu tiệc mừng thọ.”
Ánh mắt Tạ Huy rơi lên khuôn mặt Tạ Vân Sơ, thấy nàng cực kỳ giống Kiều thị, ông thoáng ngẩn người, nhanh chóng đổi sang dáng vẻ hòa nhã: “Trở về là tốt rồi, chẳng qua chỉ là tiệc thọ nhỏ, không cần làm rình rang.”
Hàn huyên mấy câu, Tạ Vân Sơ đứng dậy, đến ngồi bên cạnh Tạ Huy, vừa nhìn Lục di nương đang bận rộn trước sau, vừa đảo mắt nhìn khắp mọi người: “Tổ mẫu, phụ thân, thẩm thẩm, còn có di nương, lần này ta về phủ trước là có một chủ ý.”
Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía nàng.
Tạ Vân Sơ nhìn sang Lục di nương, nở nụ cười: “Phụ thân muốn nâng di nương làm chính thất, đó là việc vui lớn, ta rất tán thành. Không những tán thành, ta còn cảm thấy nên nhân dịp tiệc mừng thọ này, tổ chức một bữa gia yến riêng, trước tiên thay di nương khai tên nhập gia phả, sau đó lại để di nương lấy thân phận chủ mẫu lo liệu tiệc thọ, như vậy mới thật vẹn toàn.”
Ngón tay Lục di nương run lên, nước mắt lập tức lăn dài xuống má: “Sơ Nhi…” Giọng nghẹn ngào, thân mình run rẩy vì xúc động.
Tạ Huy nghe xong thoáng cân nhắc, chậm rãi gật đầu: “Sơ Nhi nói cũng có lý.”
Nếu đợi đến tiệc thọ mới phù chính, sẽ càng khiến người ta chú ý đến thân phận thϊếp thất của Lục di nương, chi bằng làm trước, để bà ta đường hoàng lấy danh nghĩa Tạ phu nhân xuất hiện trước mặt khách khứa, thể diện càng đầy đủ.
Tạ Huy nhìn sang lão thái thái: “Mẫu thân thấy sao?”
Dù sao cũng là phù chính, sớm hay muộn cũng vậy. Lão thái thái không thích những chuyện hình thức phù phiếm nên lại càng tán thành chủ ý của Tạ Vân Sơ: “Làm theo ý Sơ Nhi đi.”
Tạ Vân Sơ làm vậy, chính là không muốn để tiệc mừng thọ của phụ thân xảy ra điều tiếng, càng không muốn để danh dự của ông bị ảnh hưởng.