Chương 37

Tạ Vân Sơ giấu cảm xúc nơi đáy mắt, kéo nàng từ trong lòng ra: “Lớn như vậy rồi mà còn như tiểu hài tử.” Miệng trách nhẹ nhưng ánh mắt lại đầy cưng chiều. Người ta vẫn nói trưởng tỷ như mẹ, Vân Sương quả thực rất ỷ lại Tạ Vân Sơ, luôn nũng nịu gọi tỷ tỷ.

Nàng bước lên trước hành lễ với lão thái thái. Các thiếu gia chào hỏi xong thì rời đi, đám nữ quyến cùng nhau vào nhà trò chuyện.

Lục di nương cũng theo vào.

Sau khi mẫu thân Tạ Vân Sơ rời đi, mọi việc lớn nhỏ trong hậu viện đều do Lục di nương đảm đương, ăn mặc chi dùng của cả nhà đều do bà lo liệu. Dù không mang danh chủ mẫu, nhưng lại giữ vai trò như chủ mẫu.

Theo lẽ thường, chính viện thượng phòng sẽ không cho thϊếp thất tùy tiện ra vào, nhưng ở Tạ gia, Lục di nương lại được tự do đi lại không bị ngăn cản.

Ngay lúc bà vừa nhấc chân định bước vào, Tạ Vân Sơ bỗng quay đầu lại, nở nụ cười với bà: “Đúng rồi di nương, chỗ ở của ta đã thu dọn ổn thỏa chưa?”

Lục di nương khựng lại, lập tức thu chân về. Trên mặt bà ta vẫn giữ nụ cười ôn hòa, lễ độ nhã nhặn như cũ, hành động không thể soi ra sai sót nào: “Ta sẽ đi thu dọn ngay.”

Trong mắt người Tạ gia, Tạ Vân Sơ may mắn được gả vào chỗ tốt, sống trong vinh hoa phú quý. Mà Tạ Vân Sơ cũng chưa từng kể lể về cuộc sống gian khổ bên trong. Mỗi lần nàng hồi phủ, mọi người đều vây quanh chăm sóc. Nhân khẩu Tạ gia không nhiều, không có quá nhiều quy củ như Vương phủ, cả nhà trái lại rất hòa thuận vui vẻ.

Bữa trưa được dọn tại chính viện nhà lão thái thái, ăn xong, lão thái thái cho lui mọi người rồi kéo Tạ Vân Sơ vào trong buồng nghỉ ngơi, nhân tiện nhắc đến chuyện Lục di nương được nâng lên làm chính thất.

“Mấy năm nay nàng ở Tạ gia vừa vất vả vừa có công, hết sức chu đáo chăm sóc cho phụ thân con, hầu hạ ta cũng không chê vào đâu được. Phụ thân con có ý nhân dịp tiệc mừng thọ lần này, tiện thể cho nàng được lên chính, ghi danh vào gia phả.” Lão thái thái hỏi: “Con có dị nghị gì không?”

Tạ Vân Sơ cười lạnh trong lòng, ngoài miệng lại đáp: “Chuyện này con nghe theo tổ mẫu và phụ thân sắp xếp.”

Lão thái thái gật đầu, không nói thêm nữa, lại hỏi đến chuyện trong Vương phủ. Tạ Vân Sơ không muốn bà lo lắng, chỉ chọn điều hay để nói.

Lão thái thái lại không tin, liền châm chọc thẳng thừng: “Không nói tới bên kia, mẹ chồng con là người hồ đồ hạng nhất, lần này chịu để con về ở mấy ngày, chắc con cũng bỏ không ít công sức?”

Rồi bà liếc nhìn bụng nàng: “Còn chưa có động tĩnh gì à?”

Lão thái thái từng trải, hiểu rõ chuyện tranh đấu trong nhà quyền quý là thường tình. Có con nối dõi mới có thể đứng vững chân, không sợ mẹ chồng làm khó dễ.

Tạ Vân Sơ hơi nóng mặt: “Con dự định điều dưỡng thân thể trước, chuyện con cái không vội.”

Lão thái thái trừng mắt nhìn nàng: “Hồ đồ, ta thấy sắc mặt con đã khá hơn nhiều, phu quân con sắp đi tuần. Lúc này mà còn không tranh thủ, đợi đến khi hắn từ Giang Nam đưa một phòng tiểu thϊếp về, con lại muốn đau lòng đến chết à?”

Lão thái thái nói chuyện xưa nay thẳng thắn, không lòng vòng quanh co.

“Trước mắt vợ chồng các con tình ý còn mặn nồng, tách ra rồi, đến lúc tình cảm nhạt phai thì cũng muộn. Thừa dịp còn ba tháng, mau chóng mang thai đi.”

Tiểu thϊếp còn chưa kịp làm Tạ Vân Sơ đau lòng thì lời của lão thái thái đã đâm thẳng vào tim nàng.

Kiếp trước, nàng chưa từng kể khổ với ai. Vương Thư Hoài nhìn thì ôn hòa khiêm tốn, trong mắt người ngoài, hai vợ chồng họ tình cảm mặn nồng.

Nàng một lòng si mê Vương Thư Hoài, còn hắn thì đối với nàng chỉ là “tương kính như băng”.

Tạ Vân Sơ mbình thản, thuận miệng đáp: “Ngài nói phải, đúng là nên mang thai.”

Đêm trước, hai vợ chồng cùng nằm một giường. Vương Thư Hoài vẫn lạnh nhạt, Tạ Vân Sơ cũng khồn còn tâm trí. Giờ đây nàng không thể chủ động gần gũi hắn như trước.