Chương 36

Mẹ ruột cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hai người nắm tay bước vào Tạ phủ.

Lục di nương như thường lệ đưa tay muốn đỡ lấy tay Tạ Vân Sơ, nhưng nàng đã buông tay xuống, không để cho bà ta có cơ hội tiếp cận.

Phụ thân Tạ Huy ít khi tham dự chính sự, chỉ ưa ngâm thơ làm phú, say mê sưu tầm kỳ thạch dị thảo. Qua cổng lớn là núi đá chất cao làm bình phong, vòng qua thế núi đá uốn khúc mới đến chính sảnh Tạ phủ. So với vẻ uy nghiêm, rộng lớn của phủ Vương quốc công, Tạ phủ lại khéo léo thanh nhã, nơi nơi toát lên vẻ ôn hòa, lấy đá quý làm cảnh trí, từng nơi từng chỗ đều tinh tế.

“Phụ thân có ở trong phủ không?”

“Vẫn còn ở Quốc Tử Giám, bởi vì gần đây trong triều gấp rút tu sửa sách quý. Ông ấy chọn một số học sinh hỗ trợ Hàn Lâm Viện. À đúng rồi, ta nghe nói cô gia sắp đi Giang Nam nhậm chức. Đại tiểu thư, tuy ngươi không phải do ta sinh ra, nhưng trong mắt ta, ngươi còn thân thiết hơn cả nha đầu Vân Tú. Cô gia có tương lai, có tiền đồ, ngươi đi theo cũng sẽ được người ta yêu thích.” Nói xong, Lục di nương lấy khăn thêu lau khóe mắt, vẻ mặt đầy vui mừng thay cho Tạ Vân Sơ.

Tạ Vân Sơ hỏi dò: “Tú Nhi vẫn còn ở Giang Châu sao? Có gửi thư về không? Đã tính toán khi nào hồi kinh chưa?”

Cậu ruột Tạ Vân Tú nhờ có phụ thân nàng giúp đỡ mà lập một thư viện ở Giang Châu. Nhờ đó, cả nhà họ Lục từ một hộ nghèo khổ trở thành gia đình có danh vọng nơi ấy. Hai năm trước, Lục cữu cữu và Vương Thư Hoài cùng đỗ tiến sĩ, chiếm hai vị trí trong danh sách vàng, khiến thanh danh thư viện Giang Châu vang dội khắp nơi. Tạ Vân Tú cũng từ đó theo học tại thư viện, nghiễm nhiên trở thành gương mặt đại diện cho danh viện vùng Giang Châu.

Nhắc tới nữ nhi, ánh mắt Lục di nương đầy trìu mến: “Nàng ấy à, làm sao sánh được với ngươi hiểu chuyện, lúc nào cũng cố chấp, không chịu về kinh.”

Tạ Vân Sơ cười, nét mặt không biểu lộ cảm xúc: “Cũng không thể cố chấp như thế được. Năm nay nàng cũng mười sáu rồi, nên sớm định một mối tốt, giữ nàng lại kinh thành để phụng dưỡng ngài và phụ thân.”

Lục di nương không biết nghĩ tới điều gì, nụ cười thoáng ngưng lại, rồi bà ta lắc đầu nói: “Thôi thôi, phụ thân ngươi cưng chiều nó quá mức, ta cũng không làm chủ được.”

Xuyên qua một ngõ nhỏ, đi qua cánh cửa tròn, thì tới một tòa viện lợp ngói xanh, tường trắng, chính là gian phòng mà lão thái thái đang ở.

Dưới hiên nhà, giữa hoa thắm liễu xanh là một nhóm người đang chờ.

Người đứng đầu không ai khác chính là Tạ lão thái thái, tổ mẫu của Tạ Vân Sơ. Lão thái thái có hai người con trai, con trai lớn là Tạ Huy vốn có tính cao ngạo bướng bỉnh, bà thường ngày sống bên con trai nhỏ nên ít can dự việc bên Đại phòng. Sau khi mẫu thân Tạ Vân Sơ rời đi, lão nhân gia có một thời gian rất dài không vui vẻ gì với Tạ Vân Sơ, sau lại thấy tiểu nữ nhi cứng cỏi đáng thương, trong lòng bà cũng động lòng trắc ẩn, nhận nàng về bên cạnh dạy dỗ.

Đệ đệ ruột của Tạ Vân Sơ là Tạ Vân Hữu xưa nay không hợp với phụ thân. Vì thế hắn đã rời Quốc Tử Giám đến thư viện Tung Sơn cầu học, một thời gian ngắn không thể hồi kinh. Cùng chờ ở chính viện với lão phu nhân đón Tạ Vân Sơ còn có Tạ Vân Sương, thứ nữ của Lý di nương, Tạ Vân Thuyền, con trai của Lục di nương, và các huynh đệ tỷ muội bên Nhị phòng.

Tạ Vân Sơ đưa mắt nhìn từng người, cảm giác như đã qua mấy đời.

Một cô nương búi tóc sơ ngã ngựa, nở nụ cười cười tươi tắn, kéo theo làn váy lao vào lòng nàng: “Nghe nói tỷ tỷ sẽ ở nhà mấy ngày? Chuyện này đúng là hiếm thấy đó.” Tạ Vân Sương là muội muội nhỏ tuổi nhất, nét mặt có vài phần giống Tạ Vân Sơ. Dù là thứ nữ, nhưng Tạ gia không quá câu nệ chuyện đích thứ, ai cũng được nuôi dưỡng chu toàn.