Lục di nương đích thân đứng trước cổng lớn chờ đón Tạ Vân Sơ.
Bà ta mặc áo dài gấm vân sắc đinh hương, tà áo viền chỉ thêu tinh xảo, họa tiết hoa lan nhã nhặn, cổ tay áo mảnh như khói sương Giang Nam sau cơn mưa, thoáng ẩn hiện nơi chân trời. Nụ cười của bà ta tựa làn gió lướt qua mặt hồ, dịu dàng mà sâu lắng, phong tư mặn mà chưa phai nhạt.
Di nương nhà ai lại có thể đường hoàng ra mặt ở cổng chính, huống chi Tạ gia lại là nhà lấy thơ lễ truyền đời, coi trọng thể diện.
Vậy mà Lục di nương lại khiến người ta cam tâm tình nguyện đón nhận, thậm chí còn kính trọng bà ta.
Phụ thân Tạ Vân Sơ là Tế tửu Quốc Tử Giám đương triều, mẫu thân xuất thân danh môn Kim Lăng, hai người do tổ tiên sắp đặt mới miễn cưỡng thành thân. Mẫu thân có tính tình hoạt bát, phóng khoáng; phụ thân lại nổi tiếng là mọt sách khô khan. Sau khi thành thân, hai người có tính nết trái ngược nên xung đột không ngừng. Đến khi Tạ Vân Sơ bốn tuổi, đệ đệ vừa chào đời thì mẫu thân vì trầm cảm sau sinh mà quyết đoán ly hôn, trở về quê nhà Kim Lăng. Từ đó đến nay đã mười lăm năm.
Từ đóTạ Vân Sơ bắt đầu học cách chăm sóc đệ đệ, sống dưới ánh mắt lạnh nhạt của các trưởng bối trong Tạ phủ. Cuộc sống như đi trên mặt băng mỏng, từng bước đều phải cẩn trọng. Nàng không dám khóc, cũng không dám làm ồn, mới bốn tuổi đã giống như một tiểu đại nhân, chăm lo cho tiểu hài tử, hầu hạ người lớn, cố gắng dùng sự ngoan ngoãn và cần cù để đổi lấy một chút thương xót từ các trưởng bối. Lục di nương chính là người đã dang tay giúp đỡ nàng khi đó.
Y phục của nàng và đệ đệ đều do Lục di nương tự may vá, cháo thuốc mà nàng cùng đệ đệ dùng cũng do Lục di nương tự mình nấu. Mỗi lần phụ thân tỏ vẻ không hài lòng vì chuyện học hành của đệ đệ, cũng là Lục di nương đứng ra che chở, còn đẩy nhi tử của mình ra làm bia đỡ đạn thay cho đệ đệ.
Quả thực là tấm lòng Bồ Tát, danh tiếng hiền lương vang xa.
Bà tadịu dàng yêu thương, bù đắp phần tình cảm mẫu thân mà Tạ Vân Sơ khao khát, khiến nàng luôn thầm nhắc nhở bản thân: ân tình dù chỉ như giọt nước, cũng phải lấy suối nguồn đáp đền.
Vì vậy, khi nhìn thấy Lục di nương mặc áo vải thô sơ, bận rộn lo toan mọi việc, nàng đã giao toàn bộ tiền tháng của mình cho Lục di nương giữ.
Khi Lục di nương vì muội muội Tạ Vân Tú mắc bệnh đậu mùa mà quỳ sụp xuống trước mặt nàng, cầu xin nhường lại sân viện rộng vốn dành cho trưởng nữ Tạ gia cho muội muội ở tạm, nàng không chút do dự mà đồng ý.
Như thế những gì nàng có, muội muội cũng có; nàng không có, muội muội lại càng có.
Nàng trước sau vẫn ghi nhớ phần ân tình ấy, luôn tin tưởng mà đáp đền.
Nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng, tất cả đều là mưu kế mẹ con Lục di nương sắp đặt. Bà ta nhún nhường cúi đầu để lấy tiếng hiền lương, dùng vẻ nhu thuận giả dối để giành lấy lòng tin, từng bước một giành được sự tán thành và kính trọng của mọi người trong Tạ gia. Rồi từ thân phận tiểu thϊếp, bà ta từng bước từng bước leo lên vị trí chính thất. Điều nàng không ngờ tới chính là dã tâm của Lục di nương ngày càng lớn, thậm chí còn mưu tính đến cả Vương Thư Hoài, muốn giành lấy vị trí phu nhân Thủ phụ cho con gái mình.
Chính là gương mặt trông có vẻ hiền lành ấy lại có thể tàn nhẫn giẫm đạp lên sự tín nhiệm của nàng.
Tạ Vân Sơ nuốt trọn cảm xúc cuộn trào trong lòng, rồi nở nụ cười với Lục di nương không khác gì mọi khi: “Bên ngoài gió lớn. Tuy ngài chỉ là di nương, ta vẫn luôn xem ngài như bậc trưởng bối, lẽ nào lại để trưởng bối đứng ở cửa chờ vãn bối?”
Còn không phải là giả tạo sao, ai lại không biết diễn.
Đáy mắt Lục di nương lấp lánh ánh lệ vì cảm động: “Đại tiểu thư chịu để tâm đến ta như vậy, là phúc phận lớn của ta. Mau theo ta vào, ta nấu cho ngươi món canh gà nấm câu kỷ mà ngươi thích ăn. Trông ngươi gầy quá, phải tẩm bổ cho tốt.”