Chương 34

Nét cười trên mặt nàng không đổi: “Ta đến là muốn bàn với chàng một chuyện. Mấy ngày nữa là sinh nhật cha ta, chàng cũng biết, ta không có mẫu thân, tổ mẫu tuổi đã cao, Nhị thúc lại bận, trong nhà chỉ có hai vị di nương, không tiện nhờ cậy. Ta định ngày mai về bên đó ở vài hôm, giúp phụ thân chuẩn bị tiệc mừng thọ, ý chàng thế nào?”

Vương Thư Hoài hơi chau mày, như thể tưởng có việc gì quan trọng hơn.

Suy nghĩ một chút, nhạc phụ bên kia thực sự cần trưởng nữ Tạ Vân Sơ đích thân chuẩn bị.

Hắn giãn mày ra, gật đầu nói: “Đó là chuyện nên làm.” Kha tỷ nhi tinh nghịch, bàn tay mũm mĩm chộp lấy vạt áo của hắn. Vương Thư Hoài đưa tay nắm lấy tay con, lại hỏi: “Là ngày nào?”

“Ngày mồng ba tháng Tư.” Tạ Vân Sơ mỉm cười mời: “Nhị gia có rảnh không?”

Vương Thư Hoài tựa hồ không vừa ý vì bị hỏi vậy. Ánh mắt ôn hòa thoáng lướt qua nàng, hắn nhàn nhạt đáp: “Lão gia tử là nhạc phụ của ta, lại là bậc trưởng bối, sao có thể không đến?”

Phụ thân Tạ Vân Sơ là Tế Tửu Quốc Tử Giám, cũng là một trong những ân sư của Vương Thư Hoài.

Vương Thư Hoài luôn coi trọng quy củ, việc nên làm thì nhất định không bỏ sót.

Tạ Vân Sơ chỉ mỉm cười không nói, suy nghĩ một lát rồi cất giọng: “Đúng rồi, còn chuyện bên mẫu thân...” Giọng nàng có chút chần chừ.

Vương Thư Hoài lập tức hiểu ý: “Yên tâm, ta sẽ xử lý.”

Lúc này nụ cười của Tạ Vân Sơ chân thành hơn vài phần, bèn bế tiểu công chúa mũm mĩm trở lại trong lòng, xoay người ôm con về hậu viện.

Vương Thư Hoài chắp tay sau lưng, lặng lẽ nhìn bóng dáng hai mẹ con dần xa, hoàn toàn không để ý thê tử hôm nay không mời hắn về hậu viện dùng bữa như mọi lần.

Kha tỷ nhi ghé vào vai Tạ Vân Sơ, quay đầu lại nhăn nhăn mặt với phụ thân. Một lát sau, có lẽ vì đói bụng, đôi má phúng phính phồng lên, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào ngực mẫu thân, cúi đầu định cắn. Nàng ngọ nguậy người sang một bên, suýt nữa trượt khỏi vòng tay Tạ Vân Sơ.

Tạ Vân Sơ hoảng đến toát mồ hôi lạnh, cách đó không xa, Vương Thư Hoài thấy vậy liền nhanh chóng bước tới, từ phía sau giơ tay đỡ lấy Kha tỷ nhi.

Tạ Vân Sơ bất ngờ không kịp phản ứng.

Hai mẹ con cùng lúc đυ.ng vào l*иg ngực của Vương Thư Hoài.

Nửa thân trên của nàng va mạnh vào l*иg ngực rắn chắc của hắn, chỗ mềm mại ấy bị ép đến không còn hình dạng.

Tạ Vân Sơ hơi lúng túng, lập tức lui về một bước, quay mặt sang chỗ khác, đưa tay vén mái tóc bị gió thổi rối.

Vương Thư Hoài đỡ lấy Kha tỷ nhi, ánh mắt không dấu vết lướt qua trước ngực Tạ Vân Sơ.

Cặp thỏ hoảng hốt ấy khẽ run trong gió đêm.

Đáy lòng thoáng lướt qua một tia ngứa ngáy, nàng quả thật không buộc ngực, thôi thì, ở trong nhà cũng không sao.

Vương Thư Hoài nhanh chóng dời mắt đi.

Lâm ma ma cùng đám người nghe tiếng động liền rối rít ra đón, có người bế lấy hài tử, có người dìu Tạ Vân Sơ vào trong.

Hai vợ chồng xoay người, mỗi người một hướng.

Vương Thư Hoài lập tức cho người báo với Khương thị rằng Tạ Vân Sơ sắp về nhà mẹ đẻ ở lại mấy ngày. Khương thị nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi. Từ lúc Tạ Vân Sơ gả vào Vương gia đến nay, chưa từng ngủ lại bên nhà mẹ, thường chỉ đi ban ngày, chưa đến chạng vạng đã quay về. Tính ra, hôm nay là hai mươi tám tháng Ba, đại lão gia nhà họ Tạ sinh nhật vào mồng ba tháng Tư, như vậy Tạ Vân Sơ sẽ ở lại Tạ phủ bốn, năm ngày.

Việc này đúng là khó lường.

Khương thị không dám tranh hơn thua với nhi tử, sáng hôm sau thức dậy liền sai ma ma quản sự: “Đi gọi Tạ thị đến hầu ta rửa mặt chải đầu.”

Ma ma đi rồi, không bao lâu quay về, ủ rũ bẩm: “Thái thái, Nhị nãi nãi sáng nay cùng Nhị gia rời phủ, trước khi đi đã hành lễ về hướng thượng phòng, nói Tạ gia có việc gấp, không kịp bái biệt, đợi khi quay về sẽ đích thân tới nhận tội với ngài.”

Khương thị giận đến mức suýt nữa ngã ngửa.

“Nàng dám!” Nhưng Tạ Vân Sơ làm đủ lễ nghi, không tìm ra sai sót, khiến Khương thị tức đến nghẹn họng.

Tạ Vân Sơ không hay biết mẹ chồng đang giận đến dậm chân, nàng để hài tử lại trong phủ, thảnh thơi lên đường. Trước khi đi, nàng cũng đã dặn dò với Vương Thư Hoài, lúc nàng không ở nhà, làm phụ thân thì nên chăm sóc hài tử chu đáo hơn. Nàng càng muốn rời khỏi phủ mấy ngày, để người trong Vương gia nếm thử cảm giác không có nàng ở bên.

Xe ngựa dừng lại trước đại môn Tạ phủ.

Cửa son mở rộng, một phụ nhân tú lệ, dáng người uyển chuyển đứng chờ dưới bậc thềm. Vừa trông thấy nàng, bà ta nhấc gót sen nhẹ nhàng bước nhanh tới đón, giọng nói dịu dàng tha thiết: “Đại tiểu thư đã về rồi.”

Chính là Lục di nương, người có tấm lòng Bồ Tát.