Chương 33

Trưởng công chúa mắc bệnh đau đầu kinh niên, thái y xem mạch nhiều năm vẫn không tìm ra căn nguyên. Trùng hợp kiếp trước Tạ Vân Sơ cũng có chứng bệnh này, lần nọ đi thuyền phát bệnh, được người tốt bụng giới thiệu cho một phương thuốc thực liệu, nàng dùng thử, hiệu quả rõ rệt.

Tạ Vân Sơ quyết định tự tay làm một mâm bánh bổ huyết để dâng lên cho Trưởng công chúa.

Nửa canh giờ sau điểm tâm đã hoàn thành, Tạ Vân Sơ búi tóc kiểu bát bảo tích điểm châu, khoác áo ngoài tay áo thông, sắc đỏ tươi thắm, mang theo hộp đồ ăn lên xe ngựa tiến cung.

Đến Đông Hoa môn, người hầu trình thẻ bài.

Chỉ chốc lát sau có cung nhân đến báo, nói Trưởng công chúa không khỏe, không tiếp khách lạ.

Tạ Vân Sơ không lấy làm ngạc nhiên, ra hiệu cho Hạ An kín đáo nhét một nén bạc, sau đó đưa hộp đồ ăn cho cung nhân: “Thân là cháu dâu, vốn nên ngày ngày vào cung thỉnh an trưởng bối, điện hạ thương xót chúng ta nên miễn sớm tối hầu hạ, nhưng làm vãn bối không thể không biết lễ. Món bánh bổ huyết này là ta tự tay làm, có thể phòng chứng đau đầu, chỉ là chút hiếu tâm, mong công công chuyển giao giúp.”

Cung nhân không phải hạng không biết nhìn người, hắn mỉm cười nhận lấy hộp đồ ăn: “Đồ vật này, nhà ta sẽ thay thiếu nãi nãi chuyển lên, còn được hay không thì phải xem tạo hóa của thiếu nãi nãi.”

“Đa tạ ngài.”

Việc này nhanh chóng truyền về Vương phủ, ngay cả chỗ làm việc của Vương Thư Hoài cũng nhận được tin.

Quả nhiên, nàng vẫn là người vợ hiền lành, biết chăm lo chu toàn.

Vương Thư Hoài hết sức hài lòng.

Tạ Vân Sơ vừa trở về Vương phủ, Nhị thái thái Khương thị lập tức sai người gọi nàng tới, cười tủm tỉm nhìn nàng. Nói về đạo lý đối nhân xử thế, tầm mắt và học vấn, hai nàng dâu khác cộng lại cũng không bằng một đầu ngón tay của Tạ Vân Sơ. Khương thị bị Hứa Thời Vi giày vò mười mấy ngày, lúc này nhìn Tạ Vân Sơ với ánh mắt sáng rực.

“Vợ của Hoài ca nhi, thân thể con đã khá hơn rồi phải không, từ ngày mai bắt đầu, tới hầu hạ bên cạnh mẫu thân.”

Tạ Vân Sơ có thể vào bếp vì Trưởng công chúa, thì cũng có thể vì bà ta mà vào bếp.

Tạ Vân Sơ bình thản, mỉm cười đáp: “Con dâu tuân mệnh.”

Trên đường trở về, Xuân Kỳ có chút sốt ruột: “Tiểu thư, ngài thật muốn về hầu hạ thái thái sao?”

Tạ Vân Sơ lắc đầu: “Đương nhiên không có khả năng. Ta thân là con dâu, không lẽ lại chống đối mẹ chồng? Nhưng làm việc khó, luôn có người khác đứng ra.”

Về đến Xuân Cảnh Đường, Tạ Vân Sơ dặn Minh Quý truyền lời, bảo Vương Thư Hoài tối nay về phủ một chuyến.

Kiếp trước, Tạ Vân Sơ chưa từng dám làm Vương Thư Hoài phân tâm vì chuyện trong nhà, nhưng giờ thói quen đó phải sửa lại, không thể dung túng hắn mãi.

Có yêu cầu thì nên thẳng thắn nói ra, cớ gì phải ấm ức chính mình để làm toàn vẹn cho người khác?

Nàng đã vì Vương Thư Hoài chu toàn cả đời, còn hắn, đã từng vì nàng làm được một điều gì chưa?

Thê tử bình thường sẽ không giục hắn hồi phủ, Vương Thư Hoài liên tưởng đến chuyện Tạ Vân Sơ hôm nay vào cung yết kiến Trưởng công chúa, cho là có việc quan trọng, nên chạng vạng liền trở về phủ.

Tạ Vân Sơ đang ôm Kha tỷ nhi chơi trước thạch kính ngoài thư phòng, thoáng thấy Vương Thư Hoài đi tới bên này, nàng nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Kha tỷ nhi chỉ về phía hắn: “Nhìn, đó là cha.”

Kha tỷ nhi còn chưa biết nói, chỉ a a trong miệng, hướng Vương Thư Hoài phát ra âm thanh mơ hồ: “Đà đà...” Nước mắt lưng tròng, dáng vẻ non nớt đáng yêu.

Vương Thư Hoài thấy một màn như vậy, cảm giác quen thuộc lập tức ùa về. Nét mặt nhu hòa như ánh nắng mùa xuân, hắn chậm rãi bước đến, ngập ngừng một chút rồi đón lấy hài tử từ trong lòng Tạ Vân Sơ, một tay ôm Kha tỷ nhi, một tay vừa dỗ dành, vừa hỏi: “Sao lại đứng đầu gió thế này? Vào thư phòng nói chuyện.”

Tạ Vân Sơ cũng không định vào trong, nàng đã hạ quyết tâm học theo kiếp trước của Vương Thư Hoài là giữ khoảng cách.