Chương 31

Tạ Vân Sơ cũng hiểu mình đã nhiều lần lấy sức khoẻ làm lý do từ chối thân cận, nàng không thể tiếp tục lừa dối mãi.

Không như nàng, Vương Thư Hoài chưa trải qua kiếp trước, dẫu nàng có oán giận thế nào thì cũng như một quyền đánh vào đám bông, không có chút lực sát thương.

Vương Thư Hoài đã phát giác Tạ Vân Sơ chỉ lấy cớ với hắn, Tạ Vân Sơ sao lại không hiểu Vương Thư Hoài đang dò xét, nghĩ tới câu hỏi “đêm rằm vừa rồi” từ miệng hắn, trong đầu nàng bất giác hiện lên vài hình ảnh.

Đôi môi đỏ mím lại tỏ vẻ tủi thân, khóe mắt trào lệ, Tạ Vân Sơ quay mặt đi, trầm giọng: “Gia đã hỏi, ta cũng cũng phải nói thật.”

“Nói.” Hắn yên lặng chờ nghe với sắc mặt ôn hòa.

Tạ Vân Sơ ôm gối ngồi thu mình trong một góc, rũ mắt, cất giọng chậm rãi: “Hôm đó mẹ chồng gọi ta lên thượng phòng từ sáng sớm, rồi mắng ta một trận, trách ta chỉ sinh con gái, không giúp bà nở mày nở mặt. Bà nói nếu sau này không biết cố gắng thì dứt khoát chọn hai người thϊếp cho chàng, để thay ta sinh con. Ta sinh Kha tỷ nhi đã hao tổn nguyên khí... Sao lại phải gấp như thế...”

Giọng Tạ Vân Sơ càng lúc càng nhỏ, từng cơn chua xót dâng lên hốc mắt, đau đến mức hai vai run lên, bóng dáng gầy yếu như không nơi nương tựa.

Thì ra nàng bị mẫu thân hắn làm cho tức giận, rồi trút sang hắn. Tất cả đều có thể lý giải, mọi điều khác thường cũng nhờ thế mà sáng tỏ. Mối nghi ngờ trong lòng Vương Thư Hoài theo đó mà tan biến.

Mẫu thân hắn, Khương thị, tuy ngoài mặt có vẻ ghê gớm, kỳ thực lại hồ đồ. Bà sinh trưởng trong chốn khuê các, từ nhỏ đã bị ảnh hưởng lối sống của nhà quyền quý, tự cho mình thông tuệ, thường dùng vài chiêu vặt để chèn ép con dâu.

Tiểu thϊếp của Tam đệ Vương Thư Khoáng cũng do mẫu thân đưa đến, nếu bà nói với Tạ Vân Sơ như vậy thì Vương Thư Hoài cũng không lấy gì làm lạ.

Thê tử khóc nức nở, đôi mắt hạnh trong trẻo thấm đẫm ánh lệ, dáng vẻ lúc này vô cùng giống với Kha tỷ nhi khi nãy.

Vương Thư Hoài không dỗ dành thê tử như cách đã dỗ Kha tỷ nhi. Hắn chậm rãi nói: “Chuyện của ta thì mẫu thân không làm chủ được. Bà cũng hiểu rõ quy củ nhà họ Vương. Chẳng qua bà chỉ muốn lải nhải mấy câu, nàng cần gì phải tự làm khổ mình?”

Tạ Vân Sơ đang đầy một bụng uất ức, khó mà ngăn lại. Nàng nghẹn ngào hỏi: “Nhị gia cả đời không nạp thϊếp sao?”

Vương Thư Hoài lần đầu tiên thấy thê tử tủi thân đến vậy, nhất thời cảm thấy khó xử: “Ta chưa từng có quyết định ấy.”

Tạ Vân Sơ quay mặt đi, không buông tha, tiếp lời: “Nếu như ta không sinh được nhi tử thì sao?”

Vương Thư Hoài giật mình, đèn ngọc cung đình đã tắt, chỉ còn một ngọn đèn lưu ly nhỏ ở góc phòng tỏa ra ánh sáng lờ mờ. Trong màn giường Bạt Bộ, ánh sáng u ám, hai người đưa mắt nhìn nhau giữa khoảng không.

Tạ Vân Sơ cắn môi, ánh mắt thẳng thắn không trốn tránh, chăm chăm nhìn hắn.

Sự yên lặng lan ra khắp gian phòng.

Ánh mắt khẽ rũ xuống, Vương Thư Hoài cảm thấy Tạ Vân Sơ hơi vô lý.

Hắn cũng không lập tức đưa ra câu trả lời nào.

Tạ Vân Sơ chẳng qua là ứng phó cho qua chuyện, trong lòng đã sớm có đáp án, cũng không trông mong Vương Thư Hoài nói ra điều gì mới mẻ. Nàng nghiêng người, định nhắm mắt ngủ.

Lúc này, trong khoảng lặng kéo dài, Vương Thư Hoài đột nhiên lên tiếng: “Chuyện tương lai, chưa tận mắt thấy, chưa tận tai nghe, không thể nói bừa.”

Nam nhân có khuôn mặt tuấn tú ôn hòa, giọng điệu bình thản, lý trí, không pha lẫn bất kỳ tình cảm nào.

Tạ Vân Sơ tin lời hắn nói là thật, nhưng chính sự lý trí ăn sâu bén rễ ấy sẽ khiến hắn đưa ra lựa chọn phù hợp nhất với thân phận trưởng tôn nhà họ Vương. Cho nên, sau khi nàng chết, hắn lập tức chọn một nữ tử thích hợp thay thế nàng gánh vác trọng trách của con dâu. Điều này hoàn toàn phù hợp với tính cách nhất quán của Vương Thư Hoài.

Giữa dòng thời gian giao thoa, cuối cùng nàng cũng đã có được đáp án.