Một câu nói vang lên phá tan sự nặng nề của đêm hè.
Trên người Tạ Vân Sơ ướt nhẹp, liền vào phòng tắm thay y phục, chờ đến khi ra ngoài thì thấy Vương Thư Hoài đang tựa lưng vào đầu giường, lật xem quyển sách cũ.
Tạ Vân Sơ vẫn còn nghẹn trong lòng, không thể làm như không có chuyện gì mà ngồi trò chuyện với hắn, nếu hắn bận, thì dứt khoát lánh vào nội thất.
Vương Thư Hoài nhận ra rèm châu khẽ lay động, ngẩng mắt nhìn lại, thấy Tạ Vân Sơ đang ngồi trên giường Bạt Bộ thay xiêm y.
Nàng khoác một chiếc áo lụa mỏng màu trắng nguyệt, thần sắc dịu dàng, yên tĩnh, như thể thời gian trôi qua bên nàng cũng chậm rãi hơn.
Vương Thư Hoài tiếp tục đọc sách, đến lúc tiếng lật trang vang lên lần nữa, Tạ Vân Sơ đã xoay lưng về phía hắn, nghiêng người nằm xuống.
Hắn hơi bất ngờ.
Trong ấn tượng, chỉ cần hắn có mặt, Tạ Vân Sơ luôn ở bên cạnh hầu hạ, hoặc cùng hắn xem sổ sách, bao giờ cũng đợi hắn xong việc rồi mới chịu lên giường nghỉ ngơi.
Vương Thư Hoài lặng lẽ ngồi một lúc, khép sách, thổi tắt đèn rồi bước vào trong.
Tạ Vân Sơ vẫn chưa ngủ, nàng nghe tiếng động phía sau, trong lòng thấy không thoải mái. Lúc này nàng vẫn chưa thể bình tĩnh mà đối diện với Vương Thư Hoài như không có gì, nàng cần thời gian để dần xóa đi những oán hận còn sót lại từ kiếp trước.
Nệm phía sau hơi lún xuống, Vương Thư Hoài đã lên giường.
Tạ Vân Sơ làm bộ như bị hắn đánh thức, xoay người ngồi dậy, khẽ vén tóc mai, cố gắng khiến giọng mình nghe thật tự nhiên: “Nhị gia, đại phu dặn dò, hài tử nửa đêm dễ sốt cao, ta không yên tâm, đêm nay ta ngủ ở giường bích sa, tránh làm phiền chàng.”
Kiếp trước, Vương Thư Hoài từng lấy lý do “sợ làm phiền nàng ngủ không ngon” để từ chối những lần nàng mời ngủ lại.
Ánh mắt Vương Thư Hoài sâu thẳm, môi mỏng mím chặt.
Câu nói ấy, khi chính miệng thốt ra lại không thấy gì, nhưng rơi lên người mới thấm thía dư vị trong đó.
Tạ Vân Sơ rõ ràng đang cố tình lảng tránh, Vương Thư Hoài không ép buộc thê tử, chỉ thử dò hỏi một câu: “Có vυ" nuôi và Lâm ma ma chăm sóc Kha tỷ nhi, phu nhân không cần tự mình lo liệu.”
Sau đó, Vương Thư Hoài hơi nghiêng người vào phía trong, ý bảo nàng: “Nếu thật sự không yên tâm, có thể nằm ngủ phía ngoài.”
Tạ Vân Sơ cảm thấy khó xử, tiến không được mà lùi cũng không xong. Vương Thư Hoài vẫn ôn hòa điềm đạm như thường, nhưng nàng lại cảm nhận được áp lực vô hình từ người làm Thủ phụ trong tương lai.
Hắn xưa nay không ép buộc ai, gần như nàng nói gì cũng thuận theo, hôm nay thái độ khác lạ, không lẽ là vì sốt ruột chuyện con nối dõi?
Tạ Vân Sơ thản nhiên đáp: “Ta không được khoẻ.” Ý tứ rõ ràng là không thể cùng phòng.
Ánh mắt Vương Thư Hoài thoáng buồn, nếu nói trước kia chỉ là mơ hồ cảm nhận, thì nay đã hoàn toàn thấy rõ sự né tránh của thê tử. Trong đôi mắt trước giờ luôn tĩnh lặng, hiếm hoi hiện lên chút chua chát: “Vậy sao? Đêm rằm hôm ấy, cũng là thân thể không khoẻ?”
Yết hầu Tạ Vân Sơ nghẹn lại.