Cổ họng Tạ Vân Sơ như nuốt phải một con ruồi. Nàng không nhớ Tạ Vân Tú và Vương Thư Hoài gặp nhau lần đầu khi nào, Tạ Vân Tú rõ ràng cũng không muốn nói chi tiết mà chỉ từ tốn nhìn tỷ tỷ mình với một nụ cười khó hiểu.
"Tỷ tỷ à, tỷ đang hấp hối rồi, nếu là người thông minh thì nên sớm sắp xếp, tìm một người đáng tin cậy chăm sóc hai đứa con cho tỷ, sao lại ngu ngốc để lộ bất mãn ra vậy?"
"Thay vì chọn người khác, chi bằng chọn ta, ít nhất ta sẽ coi hai đứa nhỏ như con ruột của mình. Hơn nữa, Kha tỷ nhi và Hứa ca nhi rất thân thiết với ta, lão gia và phu nhân cũng biết rõ con người ta, tin tưởng ta. Ta gả vào đây, bọn họ sẽ thấy vui mừng."
Nghe những lời này, Tạ Vân Sơ tức đến nghẹn lời.
Nàng luôn nghiêm khắc với con cái, nên hai đứa nhỏ tuy kính trọng nàng nhưng lại không thân thiết. Ngược lại, người dì Tạ Vân Tú này, mỗi lần đến phủ đều đem theo quà bánh đồ chơi lấy lòng chúng.
Tạ Vân Sơ đột nhiên tự hỏi phải chăng Tạ Vân Tú làm vậy là có mưu đồ từ trước?
Mấy năm nay, Lục thị dung túng để cho nữ nhi mình thanh tu ở thư viện mà không gả ra ngoài. Có khi nào mẹ con bọn họ đã sớm toan tính chờ thời cơ, thay thế vị trí của nàng không.
Tạ Vân Sơ vừa nghĩ đến đây thì nhịp tim đập như trống trận, lửa giận và sự hối hận giày vò trong lòng, đau đến mức nàng suýt rơi nước mắt. Nhưng nàng làm chủ gia đình nhiều năm, nên không muốn yếu thế trước mặt Tạ Vân Tú. Nỗi oán hận dâng trào cuối cùng hóa thành những tiếng ho khan, nàng nằm trên giường, thân hình gầy yếu như cánh ve run nhẹ, một lúc lâu mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh: "Cho dù cha mẹ chồng ta hài lòng với ngươi... Kha Nhi và Hứa Nhi bị ngươi mê hoặc... nhưng Vương Thư Hoài sẽ không đồng ý."
Vương Thư Hoài luôn khắc sâu quy củ trong xương cốt, chưa nói đến việc hắn còn chút tình nghĩa phu thê với nàng thì dù không có, hắn cũng không thể để người ta dị nghị, vội vàng cưới Tạ Vân Tú vào nhà.
Ít nhất, hắn cũng phải để tang nàng một năm.
Dường như hiểu thấu suy nghĩ của nàng, Tạ Vân Tú nhẹ nhàng cuộn lọn tóc buông xõa, cười duyên: "Phu nhân đã dặn dò, năm nay cho ta ở lại phủ, chăm sóc hai đứa nhỏ. Dù sao cũng chỉ một năm thôi, ta không để tâm lắm, quan trọng hơn là tâm ý của anh rể, đúng không?"
"À, quên nói với tỷ, hôm qua khi anh rể về thỉnh an phu nhân và lão gia, phu nhân đã nói ý này trước mặt mẫu thân ta và anh rể, tỷ đoán xem anh rể phản ứng thế nào?"
Tạ Vân Sơ bất giác siết chặt tay, nhìn chằm chằm Tạ Vân Tú bằng ánh mắt sắc lạnh.
Tạ Vân Tú cười tươi rói: "Tỷ phu không phản đối."
Sợi dây căng chặt trong lòng Tạ Vân Sơ bỗng đứt phựt. Thảo nào tối qua hắn đứng trước cửa phòng nàng hồi lâu mà không vào.
Đã là phu thê nhiều năm, nàng quá hiểu con người này. Nếu hắn thật sự không đồng ý, tự khắc sẽ phản bác ngay, không nói gì có nghĩa là hắn đang cân nhắc, thậm chí là ngầm đồng ý.
Thê tử còn chưa qua đời mà đã suy tính chuyện tục huyền, rõ ràng là hạng người bạc tình bạc nghĩa. Hoặc cũng có thể hắn rất hài lòng với Tạ Vân Tú, có thể đã thích nàng ta cũng chưa biết chừng.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt Tạ Vân Sơ chợt tắt, thân thể nặng nề ngã xuống giường, miệng ngậm đờm chưa kịp nhổ ra, ánh mắt dần dần tan rã.
Tạ Vân Tú thấy tỷ tỷ mình như vậy thì thản nhiên thở dài một tiếng, đứng dậy cầm một chiếc khăn tay trắng, cúi người lau cho nàng, ý vị sâu xa: "Tỷ, tỷ tội gì phải vậy chứ? Tám năm rồi, tỷ tỷ sẽ không thật sự nghĩ rằng anh rể không thể sống thiếu tỷ, yêu tỷ sâu đậm chứ? Bao nhiêu năm nay, ngoài việc lập công danh thì anh rể đã làm gì cho tỷ?"
Đôi mắt xám xịt của Tạ Vân Sơ khẽ chuyển động nửa vòng rồi cứng đờ. Thành hôn tám năm, Vương Thư Hoài đối xử với nàng ôn hòa khiêm tốn.