Chương 28

Nàng buông tay ra, trong khoảnh khắc ấy, như có một nguồn hỏa lực nhỏ và sinh khí từ tay nàng truyền sang, làm dịu bớt nỗi đau cho Kha tỷ nhi.

Xuân Kỳ và mọi người nhìn thấy hài tử khóc đến tê lòng, đau xót không ngừng. Tay chân run rẩy, họ do dự hỏi: “Thiếu nãi nãi, như vậy có được không ạ?”

Họ chưa từng gặp phương pháp chữa trị nào như thế này, nhìn thấy đứa trẻ vật vã khóc ré lên khiến ai nấy lo lắng.

Tạ Vân Sơ vẫn điềm tĩnh, kiên định đáp: “Chắc chắn sẽ hiệu nghiệm.”

Kiếp trước, trong một buổi yến tiệc cung đình, có một vị tiểu công chúa bị sốt cao, nàng đã tận mắt chứng kiến nữ ngự y dùng phương pháp tương tự để hạ nhiệt cho trẻ.

Tiếng khóc của Kha tỷ nhi vừa trong trẻo vừa thê thiết, bé cong mông nhỏ lên, như muốn ngăn cản Tạ Vân Sơ tiếp tục chữa trị.

Lúc này, một đôi bàn tay lớn từ phía sau bất ngờ duỗi ra, một tay đè nhẹ lên đầu gối của nàng, một tay giữ chặt vùng sau cổ. Không rõ Vương Thư Hoài dùng cách gì, mà khiến hài tử không thể cựa quậy.

Nàng nhỏ bé tủi thân, ngước mắt nhìn cha, tiếng khóc vang lớn hơn.

Tạ Vân Sơ liếc nhìn Vương Thư Hoài, Vương Thư Hoài cũng ngẩng mắt, ánh mắt hai người vừa vặn chạm nhau.

Tạ Vân Sơ tiếp tục day lòng bàn tay.

Lúc này, hài tử chỉ còn lại tiếng khóc thút thít.

May mắn không bao lâu sau, hài tử toát mồ hôi, thân nhiệt cũng dần hạ xuống, Tạ Vân Sơ khẽ thở phào, trán ướt đẫm một lớp mồ hôi mỏng.

Xuân Kỳ vội vàng cầm khăn lau mồ hôi cho nàng, bên kia Vương Thư Hoài cũng tránh sang một bên, phân phó Lâm ma ma lau mồ hôi và thay quần áo cho hài tử.

Hạ nhân không rõ rút lui từ lúc nào, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, ánh mắt không hẹn mà cùng dừng lại trên người Kha tỷ nhi.

Thân nhiệt hạ xuống, hài tử ngủ rất yên ổn.

Tạ Vân Sơ trải qua một phen vất vả nên có chút mệt mỏi, Vương Thư Hoài vừa kết thúc một hồi đấu đá trong cung, sắc mặt cũng lộ vẻ mỏi mệt hiếm thấy.

Hai vợ chồng không ai mở miệng.

Trước kia đều là Tạ Vân Sơ chủ động tìm chuyện để nói, Vương Thư Hoài chỉ đáp lại một tiếng.

Hiện giờ Tạ Vân Sơ không còn tâm trí để để ý tới hắn, không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh lẽo.

Im lặng một lúc, Tạ Vân Sơ liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, cất tiếng hỏi nhỏ: “Nhị gia chưa dùng bữa sao?"

Ánh mắt Vương Thư Hoài dừng lại trên người thê tử, ánh đèn vàng hắt lên người nàng, gương mặt nàng trắng trẻo mịn màng, lông mày thanh tú như vẽ, môi mỏng điểm chút sắc hồng nhạt, dù lộ rõ vẻ mỏi mệt vẫn khiến người ta không thể rời mắt, hắn nhàn nhạt nói: “Ta không đói, nàng ăn trước đi, ta ở lại đây trông Kha Nhi."

Việc xuất ngoại nhậm chức là chuyện lớn, trước kia dù việc to nhỏ gì nàng cũng đều hỏi đến nơi đến chốn, nay ngồi lâu như vậy mà không mở lời, hẳn là vì lo cho hài tử nên trì hoãn, Vương Thư Hoài định đợi sau bữa tối sẽ nói với nàng.

Hắn đã nói thế, Tạ Vân Sơ liền sang sương phòng đối diện dùng bữa, nhưng nàng vẫn canh cánh chuyện hài tử, ăn vội nửa chén cơm rồi đặt bát xuống, vội vã quay lại đông sương phòng.

Ngoài cửa sổ sấm sét vang rền, sắc trời lúc sáng lúc tối, trong phòng ánh sáng ấm áp len lỏi xua đi bóng đêm.

Hài tử không rõ có phải bị kinh sợ hay không, vẫn đang khóc nức nở. Vương Thư Hoài ôm hài tử vào lòng, dùng bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành. Hài tử tựa vào khuỷu tay hắn, dần dần ngừng khóc. Thân hình hắn sừng sững như cây tùng, giữa chân mày vương chút phong cảnh cuối thu chưa kịp xua tan, bị ánh đèn dịu dàng bao phủ, hóa thành vẻ ấm áp chốn nhân gian. Một khắc ấy, vô cùng hòa hợp.

Tạ Vân Sơ đứng ngây người tại chỗ.

Kiếp trước nàng vừa lo xong tiệc thọ của mẹ chồng, vì lao lực lâu ngày mà phát bệnh, không dậy nổi. Đại phu nói nàng sống không qua nửa năm.