Chương 25

Chỉ vì chút vặt vãnh ấy mà đuổi theo tới tận đây, sắc lạnh trong mắt Vương Thư Hoài càng đậm.

“Ý đệ là muốn ta đi bảo nàng nấu cho đệ ăn?”

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm đệ đệ, đáy lòng trào lên một tia chán ghét.

Bọn họ rốt cuộc coi Tạ Vân Sơ là gì? Một đầu bếp trong phủ, hay chỉ là người để họ sai khiến theo khẩu vị?

Lúc này, Vương Thư Hoài bỗng cảm thấy, phải chăng chính Tạ Vân Sơ đã nuông chiều những người này đến hư rồi?

Tam gia Vương Thư Khoáng bị dọa đến toát cả mồ hôi, hối hận vì lỡ lời, vội vàng xua tay lia lịa: “Không không! Ta chỉ lo cho tẩu tẩu, mong nàng mau chóng bình phục thôi mà.”

Vương Thư Hoài ngay cả một ánh mắt cũng không buồn cho, xoay người rời đi.

Lúc ngang qua Xuân Cảnh Đường, vốn dĩ không định ghé vào, nhưng nhớ lại chuyện ban nãy, lửa giận trong lòng chưa nguôi, hắn bèn rẽ qua cửa tròn bước vào. Vừa hay thấy Lâm ma ma đang ôm một hộp gấm chuẩn bị vào trong nhà, hắn dừng chân dưới hiên, Lâm ma ma liếc mắt một cái liền nhận ra Vương Thư Hoài có chuyện muốn nói, lập tức giao hộp gấm cho tiểu nha hoàn, bước nhanh tới hành lễ: “Cung thỉnh Nhị gia.”

Vương Thư Hoài liếc nhìn về hướng chính viện. Qua khung cửa sổ lưới, ánh đèn l*иg lấp ló chiếu ra, bên trong có bóng người ngồi sát cửa sổ, dáng vẻ tựa như đang vẽ tranh. Một mỹ nhân yên tĩnh, dịu dàng.

Hắn khẽ hỏi: “Thân thể phu nhân thế nào?”

Lâm ma ma cẩn thận đánh giá nét mặt của nam chủ nhân, nhất thời không thể đoán rõ ý tứ.

Là muốn ở lại nghỉ, hay chỉ tiện miệng hỏi thăm?

Nói là khỏe thì e bị đẩy lên thượng phòng hầu hạ cha mẹ chồng; nói là không khỏe lại sợ liên lụy chuyện nối dõi.

Cân nhắc một hồi, Lâm ma ma chọn cách trả lời lưng chừng: “Nhìn bên ngoài thì có vẻ không tệ, nhưng trong người thế nào thì khó nói. Nhị gia, nếu không ngài vào uống chén trà nhỏ?”

Ý tứ là để Nhị gia tự mình hỏi phu nhân.

Vương Thư Hoài còn vướng công vụ. Trước đây chỉ cần hắn ở phủ, Tạ Vân Sơ sẽ đích thân nấu canh sâm mang tới, thuận tiện quan tâm hỏi thăm việc triều chính, hắn cũng sẽ nói sơ qua mấy chuyện vặt cho nàng nghe, xem như giải sầu.

Phu thê vốn là nên có đi có lại.

Lúc này, hắn chỉ nhàn nhạt: “Nói phu nhân tiếp tục tịnh dưỡng, không cần vội vã lên thượng phòng.”

Phân phó xong, xoay người lập tức trở về thư phòng.

Mắt Lâm ma ma tròn như quả trứng vịt, lòng vui mừng hớn hở, chuyến này quả thực là phá lệ! Lập tức quay vào trong nhà, vội vàng kể lại với Tạ Vân Sơ.

Tạ Vân Sơ đang ngồi vẽ tranh, thần sắc bình tĩnh như nước, không một gợn sóng.

Lâm ma ma nhìn chủ tử cứ điềm nhiên như thế, trong lòng có chút gấp gáp. Bà giục: “Tiểu thư, cô gia đây là đích thân ra mặt ủng hộ ngài, nếu ngài không có phản hồi gì thì e là quá thất lễ. Ngài có muốn đến thư phòng một chuyến không?”

Tạ Vân Sơ khựng lại một nét bút, ký ức chợt trào dâng, chính là vào ngày này ở kiếp trước.

Đời trước, ngày mười lăm tháng Ba, Vương Thư Hoài phụng mệnh mẫu thân ngủ lại Xuân Cảnh Đường, nhưng sau đó lại không có ý quay về ở cùng nàng. Mười ngày trôi qua, mãi đến hôm nay nàng mới chủ động đến hỏi thăm, định nhắc hắn dọn về chỗ nàng.

Khi ấy, Vương Thư Hoài đang bận rộn đối đầu với Trưởng công chúa trên triều, toan tính đoạt vị trí Thiếu Khanh Bộ Hộ, nên không màng chuyện phòng the. Hắn chỉ lạnh nhạt: “Phu nhân, gần đây triều vụ bề bộn, muốn đứng vững ở Lục Bộ không dễ gì. Ta phải bỏ công sức gấp bội người khác. Hay là... mỗi tháng ta về hậu viện mùng một và mười lăm, được không?”

Rồi nhẹ giọng bổ sung: “Như vậy, ta cũng không khiến nàng mất ngủ vì ta.”

Lời nói ôn hòa, nhã nhặn.

Tạ Vân Sơ là người hiểu đại cục, cũng hiểu rõ Trưởng công chúa gây áp lực lớn ra sao, cả tiền đồ của Nhị phòng, vinh nhục của mẫu tử nàng, đều gắn chặt vào một mình Vương Thư Hoài.