Chương 24

Khương thị dù có tức, nhưng đối diện với con trai lớn, cũng không dám giở tính khí, đành nuốt ngược vào câu trách móc kế tiếp.

Không bao lâu sau, Đậu Khả Linh bước vào, bẩm là bữa tối đã dọn xong, thỉnh cha mẹ chồng ra dùng bữa. Vương Thư Hoài vừa đúng lúc cũng có mặt, Nhị lão gia gọi hắn cùng ở lại ăn.

Toàn gia quây quần trong minh đường Ninh Hòa Đường, chia làm hai bàn. Bàn trên là Nhị lão gia và Khương thị cùng ba huynh đệ Vương Thư Hoài, bàn dưới là Đậu Khả Linh, Hứa Thời Vi và đám trẻ nhỏ.

Trước kia khi Tạ Vân Sơ còn quản việc, nếu chủ tử nào không đến dự tiệc, nhất định sẽ có người được sai đem một phần đồ ăn đến. Nhưng hôm nay nàng không có mặt, lại không ai nhớ tới việc đó.

Tam gia Vương Thư Khoáng ăn được một lúc liền đặt đũa xuống. Khương thị cũng không còn hứng thú dùng bữa, thấy con trai không ăn, bèn hỏi: “Sao vậy, ăn không vô à?”

Vương Thư Khoáng liếc nhìn vị trí vốn dành cho Tạ Vân Sơ, xấu hổ đáp bừa: “Con nhớ món cá. Mà trưa nay có uống ít rượu, chắc hỏng mất tì vị, giờ không thấy đói.”

Lời vừa dứt, Nhị lão gia đã liếc mắt qua, nghiêm giọng quở trách: “Biết ngay con ham ăn biếng làm, thua xa ca ca, giờ lại đến thằng em cũng vượt qua. Không lẽ con chịu để nó đạp lên đầu mà đi chắc?”

Tứ gia Vương Thư Đồng hiện đang chăm chỉ đọc sách, học hành rất mực cần cù.

Ai ngờ trong lòng Vương Thư Đồng cười khổ: hắn học hành chăm chỉ cũng chỉ là diễn, chứ vốn không phải người có thiên tư học vấn. Tính tình trầm lặng, ít nói, ngày thường nói còn ít hơn cả Vương Thư Hoài, chỉ biết cắm đầu ăn cơm, không hé nửa lời.

Vương Thư Khoáng thấy không khí không vui, cũng không dám làm trò nữa, cúi đầu ăn lấy ăn để.

Vương Thư Hoài ngồi một bên thấy đám người ồn ào, bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã ở lại dùng bữa.

Sau bữa ăn, hắn ở lại bồi phụ thân uống trà. Nhị lão gia hôm nay không được ăn món thủy tinh lát do con dâu làm, trong lòng có chút hụt hẫng, bèn than: “Đầu bếp trong phủ làm món này sao bằng thê tử con được.”

Vương Thư Hoài nghe vậy hơi câm nín, chỉ đáp nhàn nhạt: “Thật vậy sao?”

Nhị lão gia mỗi lúc một hăng, cúi người phân tích một hồi: “Thê tử con có tay nghề khéo léo, món thủy tinh lát nàng làm mềm dẻo vừa phải, vị nhai vào trơn tru, quyện với cái cay nồng của ớt thì đúng là tuyệt phối.”

Vương Thư Hoài đang bộn bề trăm mối trong lòng, không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện ăn uống. Thế nhưng sau khi bị phụ thân nhắc đến, hắn chợt thấy quả thật không bằng khi xưa.

Chỉ là, một chút món ăn thôi, có đến nỗi khiến người ta day dứt mãi trong lòng như thế không?

Đầu bếp trong phủ nhiều như vậy, không lẽ không ai hơn nổi Tạ Vân Sơ?

Nghĩ thế, hắn thản nhiên nói: “Phụ thân không hài lòng đầu bếp trong phủ, nhi tử sẽ tìm thêm vài người nữa cho người chọn.”

Dẫu sao, cũng không có đạo lý một thiếu nãi nãi trong nhà lại ngày ngày ra vào phòng bếp nấu nướng như vậy.

Nhị lão gia nhìn thần sắc điềm tĩnh của nhi tử, chỉ cười cười, không nói thêm lời nào.

Không bao lâu sau, Vương Thư Hoài rời khỏi Ninh Hòa Đường, đang đứng khoanh tay dưới hành lang thì Tam gia Vương Thư Khoáng hấp tấp đuổi theo, thấp thỏm hỏi: “Ca... tẩu tẩu bệnh thật sự nghiêm trọng vậy sao?”

Vương Thư Hoài xoay người, đứng dưới ánh đèn l*иg, ánh sáng hắt lên gương mặt hắn như phủ một lớp ngọc mỏng trong trẻo. Thế nhưng trong đáy mắt lại ánh lên vẻ lãnh đạm lạnh lẽo. Một người coi trọng quy củ như hắn không cho rằng đệ đệ nên nhúng tay vào chuyện của tẩu tẩu, nhàn nhạt hỏi ngược: “Chuyện gì?”

Vương Thư Khoáng cũng biết mình hơi đường đột, nhưng thực tình nhịn không nổi, khổ sở than: “Ta mê nhất là món cá chép sốt chua ngọt của tẩu. Giờ thì... chỉ tại ta tham ăn thôi.”