Khi đó Tạ Vân Sơ không biết nói gì, trong lòng chỉ thấy ngọt ngào.
Từ đó về sau, nàng càng hiểu rõ tính tình trượng phu thì càng ép bản thân phải dè dặt, thu mình gắt gao hơn nữa.
Nhưng hiện tại thì sao?
Tạ Vân Sơ hít một hơi thật sâu, cầm lấy dải lụa trắng trong tay, khẽ xoa xoa rồi bất ngờ ném thẳng vào góc sọt.
“Về sau không cần nữa.”
Xuân Kỳ và Thu Tuy liếc mắt nhìn nhau, đều có chút sửng sốt. Nghĩ lại, cũng là phận nữ nhân, ai cam lòng ngày ngày bó chặt lấy mình trong lớp lụa ấy, nghẹn cả thở? Cả hai người đều mừng thầm.
Tạ Vân Sơ điểm trang xong rồi dùng điểm tâm sáng. Nha hoàn trong viện hái hoa đến, nàng quay đầu lại ngồi dưới hiên nhà bắt đầu cắm hoa.
Nàng muốn thử buông lỏng nhịp sống của mình.
Mấy ngày tiếp theo, Tạ Vân Sơ lấy cớ bệnh, không lên thượng phòng, cũng mặc kệ chuyện phòng nghị sự.
Hai ngày đầu, mọi chuyện còn yên ổn. Đến ngày thứ ba, Nhị thái thái Khương thị rốt cuộc không nhịn được nữa.
Tạ Vân Sơ nấu cháo tổ yến, vị ngọt vừa phải, lại thêm chút nhân sâm cắt lát để khử mùi tanh nhẹ của lòng trắng trứng. Bát cháo có hương vị nhàn nhạt mà thanh tao, hơn hẳn tay nghề của Hứa Thời Vi.
Tạ Vân Sơ biết điều hương phối liệu, trong khi Hứa Thời Vi chỉ là tay mơ vụng về, không biết đầu đuôi.
Khương thị phát hiện không có Tạ Vân Sơ bên cạnh, cả người đều thấy không được tự nhiên.
Trước nay bà chưa từng bận tâm đến con dâu trưởng, vậy mà mấy hôm nay lại chủ động sai người tới hỏi thăm bệnh tình, thậm chí còn nhắn: “Nếu vị đại phu này không ra gì, thì đổi người khác xem thử.”
Tạ Vân Sơ nghe thế chỉ lạnh nhạt cười, ngay cả đáp lời cũng lười làm.
Lâm ma ma khéo léo mà vững vàng tiễn người trở về, rồi quay lại vừa rửa tay vừa lắc đầu oán thán: “Chậc, trước kia ngài hầu hạ chu đáo đến nhường ấy mà bà ta vẫn kén cá chọn canh. Giờ gặp phải Tứ nãi nãi rồi, như thể châm phải gai, muốn tránh cũng không được.”
Không bao lâu sau, Hạ An đem tin tức mới tới, cười hì hì báo: “Tiểu thư, bên thượng phòng đang náo nhiệt lắm. Nghe nói sáng nay, thái thái phân phó Tứ nãi nãi nấu cháo tổ yến, ai ngờ nàng ta dùng nhầm loại nhân sâm, bị mắng cho một trận ra trò. Còn bên phòng nghị sự thì Tam nãi nãi tính sai hai khoản sổ sách, bị đám quản sự chê cười sau lưng. Các thím đều khuyên nàng tới hỏi ý ngài, Tam nãi nãi thì không chịu, chắc là không cam tâm cúi đầu, không muốn thừa nhận mình không bằng ngài.”
“Cả đám trong phủ đều xì xầm: “Thấy chưa, Nhị nãi nãi vừa ngã bệnh, cả phủ không còn ai trấn giữ, rối như tơ vò””.
Hạ An vừa nói vừa bắt chước điệu bộ của mấy bà vυ" già, làm bộ trề môi, đảo mắt, khiến người ta không nhịn được cười. Tạ Vân Sơ nhấp môi cười nhẹ, thong thả uống hết bát thuốc bổ.
Nếu không để họ nếm chút khổ sở, sao biết nàng làm tốt đến mức nào?
Làm người thì có thể không tham công, nhưng cũng đừng quá ngốc mà để kẻ khác cưỡi lên đầu.
Vương Thư Hoài bận rộn mấy ngày liền không về phủ, đến chạng vạng ngày 25 tháng Ba mới quay lại. Như thường lệ, hắn đến Ninh Hòa Đường vấn an song thân trước. Nhị thái thái Khương thị vừa trông thấy hắn, đã rưng rưng lau nước mắt, hỏi: “Hoài ca nhi, thê tử của con thế nào rồi?”
Miệng bà đã bị Tạ Vân Sơ dưỡng đến quen, nay không thấy người, lại bắt đầu thấy nhớ.
Đã sai mấy lượt người đến Xuân Cảnh Đường thăm dò, đều bị xua đuổi quay về, không còn cách nào khác đành tính đến đường nhi tử.
Tạ Vân Sơ trước nay vốn giữ hình tượng hiền lương, chu đáo, Vương Thư Hoài không tin nàng cố tình nhõng nhẽo, suy nghĩ một lát liền nói: “Nàng đang chuyên tâm điều dưỡng thân thể, để sớm có thể kéo dài hương hỏa cho gia tộc.”
Một câu nói nhẹ nhàng, lập tức khiến Khương thị nghẹn lại, nước mắt suýt nữa trào ra rồi bị ép trở vào.
Con nối dõi là chuyện hệ trọng.