Trọng sinh có một điểm lợi: những người quanh mình có tính cách thế nào, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì thì nàng đều nắm rõ trong lòng. Đối phó ai, đối phó thế nào đều không còn là việc khó.
Phía mẹ chồng đã có sắp xếp, Đậu Khả Linh chính thức tạm thời đảm nhiệm việc trong phủ. Ngày hôm sau, Tạ Vân Sơ không phải vội vàng rời giường. Nàng ngủ một giấc thẳng đến khi mặt trời đã lên cao mới tỉnh. Chống tay ngồi dậy, nàng nhìn ánh nắng ngoài song cửa, xuất thần hồi lâu.
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng ngủ nướng.
Đời trước, trừ phi bệnh nặng, nếu không thì mỗi ngày chưa sáng nàng đã vội vã thức dậy, lo liệu mọi việc trong phủ. Một mặt muốn tự mình quán xuyến chuyện ăn uống hằng ngày của Vương Thư Hoài, nhiều khi không kịp tiễn hắn ra cửa, nàng sẽ chuẩn bị sẵn hộp cơm, sai người đưa tới nha môn. Một mặt khác lại phải phân phó bữa sáng cho cha mẹ chồng, chờ đâu ra đấy mới sang phòng nghị sự ngồi làm việc.
Nàng là người không thể ngồi yên, việc gì cũng muốn đích thân kiểm soát. Ngày qua ngày vắt kiệt tâm lực, không khác gì con vụ xoay mãi không ngừng.
Cứ như thế, nàng một mình gánh vác, hầu hạ cả nhà chu toàn, khiến ai nấy đều sống sung sướиɠ êm ấm. Thế mà không ai thực lòng ghi nhận tấm lòng của nàng.
Cha mẹ chồng xem đó là bổn phận nàng phải gánh, em dâu thì ngấm ngầm cho rằng nàng chiếm không ít lợi lộc, còn Vương Thư Hoài thì sao? Bận rộn với con đường quan lộ, hoàn toàn không bận tâm đến những chuyện lặt vặt trong hậu viện.
May thay, nay nàng có cơ hội sống lại một lần nữa.
Bốn đại nha hoàn tiến vào, hầu hạ nàng thay y phục, điểm trang.
Xuân Kỳ điềm đạm, quản việc trong phòng.
Hạ An hoạt bát, chuyên tiếp đãi người ngoài.
Thu Tuy lanh lẹ, giúp nàng ứng xử với các quy củ của Vương phủ.
Đông Ninh thì trầm lặng, ít lời, chuyên lo liệu các việc chi tiết.
Tạ Vân Sơ giao toàn bộ công việc bên mình cho họ thay nhau quán xuyến.
Thu Tuy khéo tay, đang chải đầu cho nàng; Xuân Kỳ từ phòng xép đem ra mấy bộ xiêm y mùa xuân, khom người hỏi: “Tiểu thư muốn mặc bộ nào?”
Tạ Vân Sơ lướt mắt nhìn qua, toàn là áo dài, váy vạt, kiểu dáng trang nhã đoan chính. Nàng chỉ tay: “Lấy bộ váy đỏ tươi kia.”
Thu Tuy lại bưng hộp trang sức ra, để nàng tự chọn.
Kiếp trước, nàng chưa bao giờ thong dong ngồi trước gương trang điểm cho chính mình một cách tử tế.
Không bao lâu sau, Xuân Kỳ mang xiêm y tới giúp nàng thay. Có lẽ vì bộ váy này đã may hơi lâu, mặc lên hơi ôm người. Thu Tuy đứng bên, cầm dải lụa trắng, liếc thấy khuôn ngực căng tròn dưới lớp vải, bèn cười khẽ trêu ghẹo: “Tiểu thư, dáng người ngày càng đẹp hơn rồi.”
Nói rồi, Thu Tuy định như thói quen cũ, tiến lên giúp nàng buộc ngực lại.
Tạ Vân Sơ nâng áo trước ngực, thoáng nhìn dải lụa trắng kia, bỗng chốc trong tâm trí dội về ký ức đêm động phòng cùng Vương Thư Hoài.
Từ nhỏ nàng đã xinh đẹp xuất chúng, vóc dáng lại mềm mại nổi bật. Chỉ vì gia giáo nghiêm khắc, nên nàng luôn giữ mình kín đáo, thận trọng. Mãi đến đêm tân hôn, đối diện với người trượng phu mà mình thầm mến, nàng mới lần đầu có chút tâm tư, âm thầm phơi bày vẻ đẹp của bản thân.
Dáng hình lả lướt dưới ánh đèn, từng đường nét như nhụy hoa e ấp hé nở. Nàng còn nhớ rất rõ ánh mắt vốn thâm trầm, yên tĩnh của Vương Thư Hoài khi nhìn mình đêm đó, dẫu không nói lời nào, nhưng ánh nhìn ấy khiến lòng nàng xao động.
Hôm sau, lúc nàng đứng dậy hầu hạ hắn thay y phục, hắn chỉ thản nhiên nói một câu: “Buộc lại đi.”
Khi ấy, nàng còn đang e lệ ngập tràn dư vị đêm xuân, hai má ửng hồng, vươn người buộc vạt áo cho hắn, khoảng cách gần đến mức khuôn ngực đầy đặn khẽ chạm vào l*иg ngực hắn. Nàng biết hắn nói câu ấy là có hàm ý nên càng đỏ mặt. Trong lòng thầm nghĩ phải lấy lòng trượng phu, bèn coi lời ấy như thánh chỉ mà tuân theo.
Vương Thư Hoài e nàng nghĩ ngợi, bèn nói thêm một câu: “Vương phủ nhiều người nhiều miệng, nàng chịu uất ức một chút.” Ý là không muốn nàng để lộ vóc dáng cho người khác thấy.