Chương 21

Sắc trời dần buông, Đậu Khả Linh không dám nán lại lâu, uống xong một chén trà nhỏ rồi cáo từ.

Trên đường trở về, tâm tình nàng phơi phới. Nào ngờ vừa bước vào sân nhà mình đã bắt gặp Tam gia Vương Thư Khoáng say khướt từ chỗ thϊếp thất trở về. Bao nhiêu tâm tình tốt đẹp trong chớp mắt tan thành mây khói. Nàng không nói hai lời, lập tức xông lên nhéo tai trượng phu rồi kéo vào phòng. Một mặt đuổi hết nha hoàn lui ra canh giữ bên ngoài, một mặt đẩy hắn vào trong phòng.

“Chàng đúng là đồ hỗn đản! Ta vừa vắng mặt là chàng vụиɠ ŧяộʍ làm bậy!”

Câu này thật không dễ nghe chút nào.

Vương Thư Khoáng xoa xoa tai, chau mày nói: “Ê, Đậu Khả Linh! Đó là thϊếp thất mà mẫu thân danh chính ngôn thuận ban cho ta, sao lại bảo là vụиɠ ŧяộʍ?”

Đậu Khả Linh cũng biết mình đuối lý, rút ra một chiếc khăn tay rồi ném lên mặt hắn: “Mau lau đi!”

Rồi nàng quay người bước tới bàn, ngồi xuống rót trà, thong thả thưởng thức trà ngon.

Vương Thư Khoáng thấy thê tử không giận thật, trong bụng cũng biết không nên chọc thêm, liền dịu giọng tiến đến, ngồi đối diện nàng: “Hôm nay có chuyện gì vui vậy?”

Đậu Khả Linh thấy bộ dáng ba hoa khoác lác của trượng phu thì hừ lạnh, khinh thường không buồn để tâm, cũng không định úp mở gì mà nói thẳng: “Nhị tẩu ngã bệnh, hôm nay ta ở phòng nghị sự bận rộn cả ngày.”

Vương Thư Khoáng nghe vậy, sắc mặt lập tức bừng sáng: “A, vậy thì chúc mừng!” Hắn dĩ nhiên hiểu thê tử đang tính toán điều gì, vẻ mặt ngụ ý “cuối cùng nàng cũng toại nguyện rồi” rành rành.

Đậu Khả Linh lườm hắn, song vẫn vô cùng hớn hở, nói cười với trượng phu: “Ta vừa đến Xuân Cảnh Đường, hỏi ý Tạ Vân Sơ, có vẻ nàng định nghỉ ngơi một thời gian. Vừa hay, ta nhân cơ hội xin thêm chút nhân thu. Khi nào nàng quay lại, ta sẽ nói với mẫu thân một tiếng, như vậy là có thể cùng nàng chia nhau quản việc nội trợ. Dù không thành, ta cũng đã sắp sẵn người thân tín, không thiệt thòi gì. Tạ thị muốn độc chiếm chỗ tốt, chuyện đó không được đâu. Tính nàng vốn nhiều tâm cơ, không phải kế lâu dài.”

Vương Thư Khoáng lại thấy vợ mình nói hơi gay gắt, bèn khuyên nhủ: “So với việc trông đợi tẩu tẩu buông tay, chi bằng nàng học hỏi cho tốt. Nếu nàng làm giỏi hơn tẩu, mẫu thân và phụ thân tự nhiên sẽ đứng về phía nàng, cả nhà cũng sẽ nể phục.”

Lời thì là vậy, nhưng trong lòng Vương Thư Khoáng cũng rõ, thiên hạ này khó có ai sánh được với Nhị tẩu. Món cá ngon nhất đời hắn từng ăn là do đích thân Tạ Vân Sơ chế biến. Nàng biết rõ khẩu vị của từng người trong phủ, nếu thật sự ngã bệnh không thể vào bếp, thì hắn cũng mất luôn lộc ăn rồi.

Vương Thư Khoáng là người thế nào? Trên có huynh trưởng xuất sắc gánh vác cửa nhà, dưới có đệ đệ hiểu chuyện làm vui lòng cha mẹ, chỉ mình hắn là thừa thãi, không có chí lớn, chỉ cầu sống qua ngày cho êm ả, mơ màng mà yên ổn.

Đậu Khả Linh dĩ nhiên không biết trong lòng trượng phu nghĩ gì, chỉ cảm thấy hắn nói cũng có lý. Nàng phải hết lòng nắm giữ việc trong phủ, cố gắng làm ra chút thành tích, cho cả nhà thấy rõ: cái phủ này, đâu phải chỉ có mình Tạ Vân Sơ là giỏi.

Xuân Cảnh Đường

Sau khi Đậu Khả Linh đi, Tạ Vân Sơ chơi đùa với Kha tỷ nhi một lát. Hài tử chẳng mấy chốc đã thấm mệt, nàng mới phân phó vυ" nuôi đưa con vào phòng nghỉ ngơi.

Lâm ma ma tiến vào hầu hạ nàng đi ngủ, nhân đó hỏi đến chuyện liên quan tới Đậu Khả Linh: “Tiểu thư thật sự định giao việc nội trợ cho Tam nãi nãi sao?”

Tạ Vân Sơ cụp mắt đáp: “Phải. Trước khi ta sinh được con trai trưởng, cần giữ lòng nhẹ nhõm, dạ rộng thân yên.”

Lý do này đủ sức thuyết phục Lâm ma ma. Quả nhiên bà gật đầu tán thành. Là người nhìn nàng lớn lên, Lâm ma ma cảm khái nói: “Ngài quả là suy nghĩ chu toàn.”

Rồi bà lại lo lắng, nói thêm: “Nhưng lão nô e rằng Tam nãi nãi không hiểu được ân tình này của ngài.”

Tạ Vân Sơ khẽ cười lạnh: “Chắc nàng nghĩ việc nội trợ dễ lo liệu. Ngươi cứ chờ xem, ta có cách đối phó.”